Những Nẻo Đường Gần Xa kể về bốn chàng trai từ vùng quê nghèo: Anh Hùng, Anh Dũng, Phương Đông và Ngọc Bảo. Họ lớn lên giữa những cánh đồng lúa mênh mông, những con đường đất đỏ bụi mù, nơi tuổi thơ gắn bó với trò đá bóng bên sông, câu cá ao làng hay những buổi tối ngồi quây quần kể chuyện ma dưới trăng. Không ai giống ai cả – Hùng chững chạc, hay lo xa, Dũng nghịch ngợm như thằng cuồng chân, Đông trầm tĩnh với giấc mơ học hành, còn Bảo thì mơ mộng, thích vẽ vời lung tung. Tuổi tác lệch nhau, chí hướng mỗi người một ngả, nhưng tình bạn của họ cứ thế lớn lên, chân chất như hạt lúa chín, giản dị như nụ cười quê mùa, trong sáng như dòng suối đầu nguồn.
Hùng, Bảo và Đông quen nhau từ hồi cắp sách đến trường, cùng ngồi ghế nhà trường lá, cùng chia nhau quyển vở cũ kỹ. Dũng thì là thằng em út của Hùng, bám theo anh ba như cái đuôi, từ nhỏ đã hay gây chuyện rồi nhờ anh che chở. Lên thành phố mưu sinh, họ kéo nhau theo, thuê trọ san sát trong con hẻm nhỏ chật hẹp, nơi tiếng xe máy ồn ào thay thế tiếng gà gáy. Ban ngày ai nấy bươn chải – Hùng làm thợ xây, Dũng chạy xe ôm, Đông phụ bố bán cơm, Bảo lang thang tìm việc vẽ tranh quảng cáo. Tối về, cả đám tụ lại tiệm cơm của ông Nam – bố Đông – nơi mùi cá kho tộ, rau muống xào tỏi lan tỏa ấm áp. Họ ăn chung một mâm, cười đùa ầm ĩ về những trận bóng đá lỡ hẹn quê nhà, chia nhau điếu thuốc lào, tâm sự đủ chuyện đời từ gái gú đến tiền bạc eo hẹp. Những Nẻo Đường Gần Xa chính là hành trình ấy, gần ở góc phố trọ, xa ở nỗi nhớ quê da diết, nơi tình bạn thử lửa giữa bao bon chen đô thị.