PHONG VŨ đổ xuống đêm ấy, gió cuốn lời nguyền nghìn năm qua kẽ tay run rẩy của A Zhao. Nàng, pháp sư cuối cùng của tộc Wuyune lẫm liệt, một hậu duệ mang dòng máu thần linh ngạo nghễ của núi sông, lại dại lòng yêu kẻ đã nhẫn tâm đạp đổ tất cả. Ying Du, vị vương của vương quốc Puluo tăm tối, chém ngọt kiếm bạc vào đêm trăng xanh, biến bóng hồng hậu tộc A Zhao thành bãi máu thịt mục tanh. Trong cơn mưa gào Phong Vũ, chàng trao cho nàng chiếc vòng tay ngân tựa đồng hồ – vật thần kỳ xé nát luân hồi, buộc hai người vào ba kiếp nạn nhân duyên giằng xé.
Chẳng phải định mệnh! A Zhao nghiến răng nứt máu môi khi chạm vào vết sẹo đời thứ hai – một vũ điệu tử thần Ying Du dàn dựng tặng nàng giữa lễ cưới Chư Thần. Phong Vũ gầm thét sau cửa sổ điện ngọc, đập vỡ từng mảnh kính như chính thứ tình yêu nửa thù hận, nửa đam mê cháy bỏng trong nàng. Chiếc vòng phản quang chiếu lộ sự thật kinh hoàng: Ying Du chẳng cướp đi sinh mạng gia tộc nàng, mà chính hắn mới là nạn nhân trong mộng ảo bẫy ngầm của Thiên Đạo! Ba kiếp luẩn quẩn máu và nước mắt, ký ức xoáy ngược thời gian – tất cả chỉ là màn kịch Trời cao giăng lưới trừng phạt kẻ dám yêu kẻ thù.
Giữa bể tối Phong Vũ đổ nát, A Zhao xé tà áo pháp sư, đốt cổ thư cấm chú Wuyune mà Tổ Mẫu để lại. Hồn phách nàng vụn vỡ thành triệu mảnh sương, xé rách màn sương năm tháng truy tìm manh mối thoát kiếp. Máu rơi từ cổ tay vòng bạc thấm xuống đất, gọi mọc lên đoá hoa Cửu U hắc ám – thứ duy nhất đủ sức đối đầu Thiên Lôi. Ying Du xuất hiện trong cơn định kiếp, kiếm lạnh chĩa vào ngực nàng, nhưng đôi mắt chàng – nơi Phong Vũ giận dữ nhất – lại chứa nỗi đau xé lòng không lời.
"Giết ta đi," giọng chàng rạn vỡ như băng trôi mùa Hạn, "để ngươi tự do…"
A Zhao cười, tay nắm lưỡi kiếm bén. Máu nàng, máu chàng hoà vào Phong Vũ cuồng nộ, vẽ lên trùng điệp cấm chư lấy Thiên Phong làm giấy, Lôi Điện làm mực. Lời nguyền xưa gào thét trói xiết, nhưng bàn tay hai kẻ thù-người-yêu đan vào nhau – một thứ phép thuật cổ hơn cả thần linh, mạnh hơn cả định mệnh: Sự lựa chọn. Cơn mưa mù mịt dần tạnh, vòng tay ngân bạc nứt vỡ thành ánh hào quang xé đôi bầu trời Hỗn Mang. Và ở kiếp thứ tư không tên ấy, Phong Vũ chỉ còn là tiếng thì thầm của mùa Xuân mới…