Dựa trên một trong những thảm họa môi trường nghiêm trọng nhất lịch sử Brazil, bộ phim này đi sâu vào hậu quả khôn lường của một vụ rò rỉ phóng xạ nguy cấp. Sự kiện thực tế năm 1987 ở thị trấn Goiânia, khi một máy xới đất vô tình làm đứt đồng hồ đo xạ phát quang chứa chất phóng xạ cesium-137, đã trở thành chất xúc tác cho câu chuyện điện ảnh đầy ám ảnh. Vật chất phóng xạ nguy cấp, cesium-137, vốn được sử dụng trong y học, lại trở thành mầm bệnh chết người khi bị bỏ mặc. Những hạt phóng xạ nhỏ li ti, vô hình, lan truyền qua người, qua đồ vật, qua đất. Hàng trăm nghìn người dân, trong đó nhiều trẻ em, bị phơi nhiễm không chủ ý. Hậu quả không đến ngay lập tức bằng một vụ nổ, mà âm ỉ, xâm nhập vào cơ thể, phá hủy tế bào, gây ung thư, tàn tật và nỗi khiếp sợ triền miên. Thảm họa này không chỉ là vấn đề y tế, mà là một cuộc khủng hoảng nhân đạo trầm trọng, bộc lộ sự thiếu cảnh giác và thiếu trách nhiệm trong quản lý vật liệu phóng xạ nguy cấp. Bộ phim tái hiện lại không chỉ sự kiện, mà còn là hành trình hàng ngàn người dân bình thường bỗng chốc trở thành nạn nhân tiềm ẩn. Nó phơi bày sự hoảng loạn trong các cuộc di tản khẩn cấp, những cảnh tượng tang thương khi người ta phải bỏ lại tất cả, sự thiếu thông tin và sự hoang tưởng về năng lực "phép màu" hay sự nguy hiểm của phóng xạ. Câu chuyện xoay quanh vật thể phóng xạ nguy cấp ấy như một trái tim đen, cứ thế đập tím một cộng đồng. Thông qua góc nhìn điện ảnh, kịch bản mở rộng để khám phá chiều sâu của nỗi sợ, sự tàn nhẫn của định mệnh và lòng dũng cảm trong những phút giây sinh tử. Các hình ảnh được dựng nên với tính biểu tượng cao, lấy cảm hứng từ chính ánh sáng ma quái và sự lấp lánh đầy nguy hiểm của cesium-137 - thứ kim loại phóng xạ nguy cấp một khi đã thoát ra khỏi lớp chì bảo vệ. Bộ phim, trong thế giới quan của nó, trở thành một bức la hán về sự khủng hoảng khi con người chạm phải sức mạnh nguyên tử không kiểm soát được. Nó đặt câu hỏi lớn về trách nhiệm của khoa học, của nhà nước trong việc bảo vệ người dân trước những nguy cấp tiềm ẩn, và hồi hộp nhất là về sức sống phi thường của cộng đồng khi đứng trước bờ vực thẳm của sự hủy diệt. Một tác phẩm điện ảnh gai góc, không chỉ để nhớ, mà để cảnh tỉnh về lánh vào những nguy cơ mà phóng xạ nguy cấp luôn mang lại.