Ilsa đã quay về! Không còn là bóng ma lặng lẽ sau hậu trường, nàng bước vào sân rồng với từng bước sấm rền. Từ lòng đất lạnh buốt nơi giam cầm năm xưa, nàng trỗi dậy như thiên thần báo thù – máu trên ngai vàng chưa khô, quyền trượng găm đầy xương kẻ phản bội. Thế giới rung chuyển khi nàng đạp đổ tất cả... Quản lý hậu cung? Không, đó là trò chơi săn mồi tàn khốc!
Từ tay xích vàng rơi xuống – mỗi mệnh lệnh thành án tử. Hậu cung sục sôi máu tanh: kẻ dám nhòm ngó ngai vàng biến thành xác không đầu treo trước Ngọc Điện; mỹ nhân toan tính đêm đêm bị thiêu trên giường ngủ thay nhang trầm. Ilsa dựng luật lệ mới bằng dao găm – thái giám phải nuốt lưỡi mình nếu dối trá, cung nữ run rẩy nếm từng giọt rượu trước giờ ngự thiện.
Quản lý hậu cung trong tay nàng là nghệ thuật hủy diệt. Chỉ một cái chớp mắt – mạng lưới gián điệp xuyên qua châu báo, kể cả tiếng thở dài trong màn the cũng không thoát. Người đẹp nào dám ve vãn Hoàng đế? Sáng mai đã thấy xác trôi trên hồ Ngọc Huyết, mặt gạo trắng bệch tựa ngọc lan. Ai hờn ghen, tham vọng, đều thành mồi cho tử thần. Đế chế Ilsa không dung kẻ yếu – hậu cung ngập tiếng sắt kêu lẫn nức nở, dưới chân nàng mọc cỏ dại từ xương tươi!