Ánh sáng chói lóa nơi mái trường thiên đường xuyên qua cuốn nhật ký định mệnh,
Câu chuyện tình thấm đẫm Rất May Mắn Khi Gặp Được Em đầy giông bão…
Chốn ngôi trường heo hút giữa rừng núi Thái Lan, sương mù buổi sớm quấn quýt dãy hành lang vắng. An Nhiên – nữ giáo viên dương cầm với đôi mắt buồn thẳm – lần đầu mở cửa lớp học cũ kỹ, vô tình nhặt được cuốn nhật ký mực đã phai. Những lời cay đắng, rối bời và những nốt nhạc chông chênh viết vội giữa màn đêm… Tất cả chỉ là "bức tường" cô dựng lên sau bi kịch nhậu xỉn của người chồng bội bạc. Rời thành phố phồn hoa đến đây, cô muốn trốn chạy quá khứ.
Nhưng ai ngờ, lớp học ấy một thời là mái nhà của Song Ân – chàng võ sĩ Muay Thái đốn tim bao cô gái bởi nụ cười rực nắng. Anh chọn rời bỏ vòng nguyệt quế để vùi mình giảng dạy nơi rừng sâu đơn giản vì cha anh tiếc nuối con đường bỏ dở. Gió thốc qua khung cửa sổ mỗi tối để lại mảng trống lạnh lùng trong trái tim nghệ sĩ võ thuật. Đến khi anh chạm tay vào cuốn nhật ký cũ kỹ đêm nào, từng lời kể nửa ghét bỏ nửa khát khao của An Nhiên khiến tim anh đập lỗi nhịp…
Họ sống trong cùng bốn bức tường ấy – giữa đồi núi xanh ngắt với tiếng chim hót lảnh lót buổi sớm – nhưng lại lệch nhau 76 ngày chẵn đôi. Điều gắn kết hai người xa lạ chẳng hẹn quen chỉ là cuốn nhật ký ma thuật biết cách giấu những mảnh tâm tư thầm kín. An Nhiên thản nhiên ghi: "Bữa nay vực thẳm trong tôi đã rộng đến mấy từng mây…", buổi sáng sau Song Ân bỗng dằn mặt toán học sinh xô nhau vào lớp bằng nét bút đầy mộc mạc: "Tấm lòng như sương mai, đau bao nhiêu rồi cũng tan biến thôi." Từ góc nhật ký nhỏ, hai thế giới xô lệch chầm chậm va vào nhau.
Rất May Mắn Khi Gặp Được Em không chỉ là câu nói Song Ân viết vội sau lần lính cứu hỏa đột ngột ghé trường (An Nhiên hoảng loạn tưởng ký túc xá cháy mà vác đàn piano chạy như điên). Đó còn là thứ tình cảm An Nhiên giấu kín dưới từng nhịp phím nghẹn lại khi khám phá ra chàng võ sĩ lém lỉnh từng đánh bại 15 đối thủ chỉ để giành tiền đưa học sinh nghèo đi thi. Lòng yêu trong họ chín dần giữa mưa rừng ào ào, giữa đêm giáo viên rủ nhau nướng khoai bên bờ suối, giữa tiếng Gershwin và nhịp đấm bốc đồng điệu… Cho đến phút hào quang quá khứ ập đến.
Báo chí xôn xao đưa tin về "ông chủ vườn nho bị giáo viên âm nhạc hắt hủi", máy ảnh chĩa vào nỗi nhục của An Nhiên. Song Ân vùng vằng đánh trả một nhà báo vô duyên – mọi lực chân mòn mỏi trên võ đài ngày xưa dồn hết vào cú đấm thiếu suy nghĩ ấy. Tan hoang cả. Giữa đông giá của năm mới, ngôi trường thiên đường trắng xóa trong cô đơn. Anh có hiểu nỗi sợ ám ảnh của cô không? Cô có tin vào lời hứa "Mình không phải là mặt trăng, nhưng sẽ thành vệt sáng dài đưa em qua đêm" trong cuốn nhật ký đẫm mực không? Hay khoảng cách 76 ngày chênh vênh về muộn sẽ hóa hố sâu?
Chuyện tình mang tên The Teacher’s Diary không vẽ ra cái kết mỹ miều. Nó khắc lên bức tranh tình yêu trong dông bão, nơi người ta hiểu Rất May Mắn Khi Gặp Được Em đôi khi chưa đủ… Nhưng bâng khuâng như điệu dương cầm của An Nhiên lúc hoàng hôn, có đoạn trầm đoạn bổng, như tiếng cười Song Ân vẫn vang trong lớp học cũ. Tựa hồ cuốn nhật ký diệu kỳ đã chứng minh: yêu là tiếp tục viết tiếp trang mới cho nhau bằng lòng dũng cảm, dù ngày mai tay trắng... hay trở thành thiên đường thứ hai?