Tại biệt thự hun hút của dòng họ Lâm, một cơn gió lạnh thổi qua hàng rào sắt, mang theo mùi đất ẩm và một thứ mùi khó tả – mùi của sự sợ hãi đã tích tụ qua nhiều đêm. Ba vụ tử vong trong vòng một tuần không chỉ là những vụ án mạng thông thường; chúng trở thành những chương của bản trường ca đen tối, viết bằng máu và nước mắt.
Bà Lâm, một phụ nữ góa chồng lặng lẽ và sống hòa nhã bên lề đời, được tìm thấy trong phòng đọc sách với vẻ mặt bình thản như đang ngủ, nhưng cổ họng lại có một vết cắt sâu, máu me bết bát trên chiếc khăn voan quen thuộc. Không có dấu hiệu đột nhập, không có hung khí, chỉ có một bộ hí phục đỏ rực – một bộ trang phục lễ hội truyền thống bằng lụa giác thổ cẩm, thêu chỉ vàng phức tạp – được phủ lên người bà như một chiếc áo choàng đẫm máu. Không ai biết bộ hí phục đó đến từ đâu. Nó không thuộc về bất kỳ ai trong nhà. Nó như một món đồ kỳ bí, một lời nguyền từ quá khứ.
Tuần sau, cô giúp việc trẻ Trang, người miệng vẫn thường nói về việc "nghe thấy tiếng chân bước trong hành lang đêm khuya", chết trong căn nhà kho cũ kỹ. Cô không bị thương bằng dao, không có dấu vân tay. Chỉ thi thể cô được tìm thấy trong tư thế co rúm, mắt mở to nhìn chằm chằm lên trần nhà, tay vẫn cầm chặt một mảnh vải đỏ – một mảnh xé từ chiếc váy trong bộ hí phục. Phía tường đối diện, ai đó đã dùng máu để vẽ một ký hiệu cổ – một hình chim ưng trắng bị xé toạc, nằm trên một trang sách đã cũ.
Lời đồn về bộ hí phục đỏ đòi mạng không chỉ lan trong khu phố; nó len lỏi vào từng góc biệt thự, thành một cơn ác mộng tập thể. Người ta thì thầm rằng, nhiều thập kỷ trước, vào một đêm trăng đen, một thành viên dòng họ Lâm đã mặc bộ hí phục đó tham gia một nghi lễ bí mật, và kể từ đó, linh hồn của người bị hại trong nghi lễ ấy đã bị ràng buộc vào bộ trang phục, tìm cách trả thù bằng cách phán xét và tước đoạt mạng sống của những kẻ mang dòng máu Lâm hoặc những kẻ "xúc phạm" đến sự thanh tịnh của dòng họ. Nhưng đây chỉ là lời đồn. Sự thật sẽ phức tạp và đ东北 tàn hơn nhiều.
Thanh tra Hoàng Kim Nhung – một người phụ nữ có đôi mắt sắc như dao gọt, tính cách cương trực và bản năng hình sự đã được tôi luyện qua nhiều vụ án phức tạp – được phân công điều tra. Cô mang theo sự khát khao tìm ra sự thật, nhưng cũng chứa đựng một nỗi ám ảnh riêng: cha cô, một cựu thanh tra, từng điều tra một vụ án liên quan đến dòng họ Lâm và đã chết trong một vụ tai nạn đáng ngờ cách đây mười năm. Liệu có mối liên hệ?
Đồng hành cùng cô là pháp y Lý Xuân Thành – một người đàn ông trầm tĩnh, có đôi bàn tay khéo léo và tâm trí phân tích đến từng chi tiết. Anh phát hiện điều kỳ lạ: trên thi thể các nạn nhân không chỉ có vết thương thể chất, mà cả dấu hiệu của sự sợ hãi cực độ đến mức gây sốc tim. Họ chết vì cảm xúc, vì một nỗi khiếp đảm tột độ được gợi lên trước khi mất mạng. Trong máu của bà Lâm, anh tìm thấy một loại hóa chất cực kỳ hiếm – một dược chất gây ảo giác mạnh, vốn chỉ được sử dụng trong các nghi lễ tâm linh cổ xưa ở vùng núi xa xôi. Điều này chỉ ra rằng, cái chết không đơn thuần là sát hại vật lý; đó là một cuộc xâm lược tâm lý có chủ đích.
Trong khi đó, Đoạn Thanh Thanh – một thám tử tư am hiểu tâm lý tội phạm và có mối quan hệ rộng khắp trong thế giới ngầm – bắt đầu khai thác quá khứ. Cô phát hiện ra rằng, trước đây, biệt thự Lâm từng là nơi tổ chức những buổi tiệc sang trọng, những cuộc đám hỏi của những gia đình danh giá, nhưng đằng sau lớp vỏ ánh sáng là một mạng lưới tham nhũng, mua bán chức vị và những bí mật tình ái được che giấu kỹ.
Và cái tên Bạch Mai – người phụ nữ thứ ba được phát hiện, nhưng là cái xác cuối cùng, được tìm thấy trong một kho hàng bỏ hoang ngoài khuôn viên – không phải một kẻ giết người hàng loạt, mà là một nạn nhân bị lãng quên, một kẻ bị đày ải. Bạch Mai từng là một người hầu gái trẻ, xinh đẹp, tài hoa, và là người yêu của một người con trai trong dòng họ Lâm – một người con trai sau này trở thành kẻ thống lĩnh thế giới kinh doanh bất động sản. Mối tình này đã vỡ òa khi Bạch Mai mang thai. Cô bị tống xuất, đứa trẻ được cho là đã chết ngay sau khi sinh, và bản thân cô bị buộc tội trộm cắp, phải cải tạo ở vùng sâu vùng xa hàng chục năm. Gia tộc Lâm dùng tiền bạc và quyền lực để xóa sổ mọi dấu vết, để tất cả những câu chuyện về "cô gái điếm thúi" chìm nghỉm.
Nhưng Bạch Mai không chết. Cô sống sót trong cô độc, nuôi dưỡng một mối hận thù sâu sắc, tinh vi. Trong những năm tháng cô đơn, cô nghiên cứu về văn hóa tâm linh, về tác động của nó lên tâm trí. Cô phát hiện ra bộ hí phục đỏ – một bảo vật gia tộc được dùng trong nghi lễ "cầu bình an cho dòng họ" – thực chất là một công cụ tâm linh cổ xưa, được thiết kế để kích hoạt những ký ức đen tối nhất, thổi bùng lên nỗi sợ hãi nguyên thủy trong tâm trí kẻ đối diện nó. Cô lấy được nó (hoặc được một người từng yêu cô trao cho) với một ý đồ duy nhất: trả thù.
Các vụ án không phải do một ma quỷ, mà do một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng. Bạch Mai, với sự giúp đỡ (hoặc bị lợi dụng) của một người có tâm thần bất ổn từng là cộng sự của cha cô (liệu có phải là người đã giết cha Thanh tra Hoàng Kim Nhung?), đã lên một kịch bản đắt giá. Họ sử dụng bộ hí phục như một chủ đề, một cái bẫy tâm lý. Trước mỗi vụ, chúng bỏ vào nước uống của nạn nhân liều thuốc gây ảo giác cực mạnh, sau đó bày bộ hí phục nơi họ có thể nhìn thấy trong trạng thái hoang mang. Sự sợ hãi dồn nén, kết hợp với hoa hồng đỏ (màu chủ đạo của bộ hí phục) xung quanh, đã tạo ra một cơn hoảng loạn đến mức gây tử vong.
Bí mật về các mối quan hệ tham nhũng? Đó là lớp vỏ bên ngoài. Trái tim của vụ án nằm ở lòng trung thành bị phản bội, ở tình yêu bị hủy diệt, và ở quyền lực được bảo vệ bằng sự tàn bạo. Gia tộc Lâm đã giết chết đứa trẻ vô tội (hoặc làm nó mất tích), đã đày đọa và hủy hoại một tình yêu chân thật, và đã che giấu điều đó bằng tiền bạc và quyền lực. Bạch Mai không chỉ trả thù cho chính mình; cô trả thù cho tất cả những người phụ nữ bị dòng họ Lâm làm nhục, làm khổ, hoặc thậm chí là đe dọa đến sự tồn vong của họ.
Thanh tra Hoàng Kim Nhung, Lý Xuân Thành và Đoạn Thanh Thanh dần vén mở lớp lớp tấm màn. Họ phát hiện ra những chứng cứ bị giấu: những bức thư tình cũ, một tấm ảnh chụp chung bị xé, những giao dịch tài chính bất thường liên quan đến một quỹ từ thiện của gia tộc (dùng để mua nguồn lực cho việc che giấu bí mật), và cuối cùng là hồ sơ bệnh án của đứa trẻ – đứa trẻ không chết, mà được đưa cho một gia đình nuôi ở xa, với một cái tên mới và một số tiền bạc lớn, và phải đổi họ, xóa sử mọi liên hệ.
Bạch Mai bị bắt. Trước tòa, cô không một lời kháng cự, chỉ lặng lẽ nhìn các thành viên dòng họ Lâm – những kẻ ngồi trong phòng xử án với vẻ mặt khiêu khích và coi thường. Cô nói: "Các người nghĩ tôi là ma quỷ vì bộ hí phục đỏ. Nhưng các người quên rằng, sự thật xưa nhất, đen tối nhất không phải của ma quỷ. Nó của chính con người. Và con người luôn phải trả giá."
Vụ án kết thúc, nhưng Săn Tội Huyết Oán có lẽ chưa dừng lại. Bởi có một câu hỏi lởn ở cuối cùng: Liệu đứa trẻ kia – giờ đã là một thanh niên sống ở một thành phố xa, hoàn toàn không biết gì về nguồn gốc mình – có biến thành một phần tiếp theo của lời nguyền? Có một ngày, khi anh ấy biết sự thật, bộ hí phục đỏ sẽ một lần nữa được mặc lên? Và liệu Thanh tra Hoàng Kim Nhung – với cái chết bí ẩn của cha mình chưa được giải đáp – có phát hiện ra rằng, cuộc săn tội của cô không chỉ là săn tội phạm, mà còn là săn tìm những cái bóng trong quá khứ mà gia tộc Lâm và cả chính bản thân cô vẫn đang mang theo?
Biệt thự Lâm vẫn đứng đó, trong gió. Có người nói rằng, những đêm trăng đen, vẫn có thể thấy một bóng hình mặc hí phục đỏ lướt qua hành lang, nhưng giờ đây, bóng ấy không còn nhuốm máu, mà trống rỗng – như một linh hồn đã hoàn thành sứ mệnh, nhưng cũng như một lời nhắc nhở rằng, một số oan khuất, một khi đã được vén mở, sẽ không bao giờ hoàn toàn chìm nghỉm.