Mưa rây rích suốt cả tuần ở Sài Gòn, cái lạnh hun hút thấm qua lớp áo sơ mi mỏng của Ngọc khi cô lau cái bàn đá ở góc quán phở khuya, cánh tay trái vẫn còn nhức nhối chỗ vết tiêm cách đây ba đêm. Cô không nghĩ thứ máu Rh-null hiếm hoi mà mẹ cô giấu kín suốt mấy chục năm lại trở thành án tử cho mình: chỉ 0,0001% người trên thế giới mang nhóm máu này, mà giờ đây, từ bọn buôn nội tạng chợ đen cho đến những phòng thí nghiệm tư nhân hét giá hai triệu đô la cho một mẫu máu sống, ai cũng nhăm nhe xực tới cô. Họ đã đột nhập vào căn hộ nhỏ của cô, đã rượt đuổi cô qua mấy bến xe khách, đã bắn xẹt qua tai cô một viên đạn hôm tuần trước. Cô chẳng biết chạy đi đâu nữa.
Tối đó, khi cô định khóa cửa quán để về, một cái bóng đổ chầm chậm bên cạnh, mùi thuốc súng và bạc hà lạnh lẽo xộc vào mũi cô. Minh. Gã sát thủ có vết sẹo dài từ thái dương trái chạy xuống góc hàm, đôi mắt xám như đá cuội, cái tên mà cả cảnh sát lẫn giới giang hồ đều tránh nhắc tới. Hắn được thuê đến để "xử lý cái gốc rễ rác rưởi" – chính là cô. Súng giảm thanh chĩa thẳng vào thái dương cô, nhưng Ngọc không khóc, cũng không van xin. Cô chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh tanh của hắn, thì thầm: "Anh có biết em đã từng cố hiến máu cho em gái anh không? Năm đó cô ấy chết vì thiếu máu khẩn cấp, mà trên thế giới này chỉ có em mới cứu được cô ấy thôi."
Ngón tay Minh khựng lại trên cò súng. Hắn biết cô nói đúng – hắn đã mất cả năm trời đi tìm người mang nhóm máu Rh-null để cứu em gái, mà cô lại chính là người đó. Hắn hạ súng xuống, nắm lấy cổ tay cô lôi vào trong con hẻm tối om, lúc sau mấy tên đàn em của bọn buôn máu chạy tới đập cửa quán phở, chẳng tìm thấy một bóng người.
Căn hộ an toàn của Minh nằm lẩn khuất trên tầng thượng một khu chung cư cũ ở Quận 4, tường dán đầy ảnh mục tiêu và sơ đồ vũ khí, nhưng hắn lại lôi ra một cái chăn bông sạch sẽ trải lên sofa, nấu cho cô một bát mì gói, thậm chí còn lục tủ lấy lọ cao dán cho vết thương ở tay cô. Lúc đầu Ngọc run rẩy trong góc, sợ hãi khi nghe tiếng súng nổ lanh canh ở tầng dưới lúc 3 giờ sáng, nhưng khi Minh trở về với vai áo dính đầy máu, hắn lại kiểm tra cô trước, hỏi cô có bị thương không. Đêm đó cô khóc nức nở khi nhớ lại viên đạn xẹt qua tai tuần trước, Minh không nói gì, chỉ kéo cô vào lòng, vòng tay rắn chắc của hắn bao bọc lấy cô, mùi thuốc lá và da thuộc thoang thoảng làm cô dịu đi. Lần đầu tiên sau nhiều tuần chạy trốn, cô ngủ thiếp đi trong vòng tay hắn.
Lần đầu cô nhận ra mình rung động, là khi hắn quỳ xuống băng bó vết thương cho một đứa trẻ mồ côi bị dính đạn lạc ở con hẻm bên cạnh, đôi bàn tay từng siết cò súng sát hại vô số kẻ ác lại nhẹ nhàng đến lạ. Cô mấp máy môi, gọi thầm trong lòng cái tên chỉ dành riêng cho hắn: Sát Thủ Yêu Dấu.
Giờ đây, số tiền truy nã treo trên đầu cả hai người đã lên tới 5 triệu đô la. Bọn đứng sau – một tập đoàn dược phẩm đa quốc gia chuyên buôn bán máu hiếm – đã phái cả những đội ám sát chuyên nghiệp nhất tới. Ngọc dùng kiến thức của một kỹ thuật viên phòng thí nghiệm để pha chế mẫu máu giả nhử bọn chúng ra, còn Minh thì dùng mạng lưới liên lạc trong giới ngầm để truy ra trụ sở chính của bọn chúng. Có đêm họ nằm co ro trong hầm rượu bỏ hoang, tiếng súng nổ vang lên từng chập bên ngoài, Ngọc dùng vạt áo ấn chặt vào vết thương ở vai Minh, nước mắt nhỏ xuống mu bàn tay gân guốc của hắn. Hắn chỉ cười, vuốt nhẹ mái tóc ướt sũng của cô: "Đừng sợ, có anh ở đây."
Họ không chọn cách trốn chạy mãi mãi. Minh nói, nếu muốn sống yên ổn, phải triệt tận gốc cái nguồn cơn mang cô vào nguy hiểm. Và Ngọc, người phụ nữ vốn chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường, nay lại cầm súng bên cạnh gã sát thủ cô yêu, cùng nhau chiến đấu qua từng con hẻm tối, từng tòa nhà bỏ hoang, để giữ lấy mạng sống của mình, và cả tình yêu họ vừa mới nhen nhóm giữa bão đạn.