Sau bốn năm ngồi tù, Rafik chỉ còn một mảnh vụn về thời gian – những ký ức mờ nhạt về bầu không khí tự do, về cái nắng thực sự không bị song sắt che lấp. Khi cánh cửa nhà tù cuối cùng click một tiếng khô khắn đóng lại phía sau lưng, điều duy nhất ông có thể nắm bắt được, rõ rệt và sống động, chính là hình ảnh con trai mình – cậu bé con đã lớn lên qua những bức thư ngắn ngủi, qua giọng nói vang lên từ chiếc điện thoại công cộng.
Kế hoạch của ông không có gì to tát, chỉ khum khuyết và kiên định như một tín đồ theo đuổi một thứ thánh chỉ: Sau Rặng Núi. Ở đó, ông nói với con, có một thế giới khác. Không phải thế giới của những bức tường, của những canh gác, của quá khứ bị xé nát. Mà là thế giới của đá và gió, của những con suối lấp lánh và những tán thông xanh rì. Ông muốn đưa cậu bé, người con trai chỉ biết về cha qua những câu chuyện bị xén gọn, qua sự thiếu vắng, lên một vùng đất mà ông đã từng mơ hồ biết đến từ thời thơ ấu – một vùng núi xa xôi, nơi các bản làng nhỏ như những hạt gạo bám vào sườn dốc.
Hành trình không phải là một chuyến du ngoạn vui vẻ. Nó là cuộc di chuyển chậm rãi, mang theo gánh nặng của bốn năm vừa qua và sự bối rối của một đứa trẻ trước người cha vừa mới trở về, vừa xa lạ vừa quen thuộc. Nhưng mỗi bước chân trên con đường mòn, mỗi nhịp thở dưới không khí trong lành, mỗi cái chạm vào thân cây thông cổ thụ, đều như một mũi tên nhỏ, xé toạc lớp vỏ cứng đã bao bọc lòng Rafik. Sau Rặng Núi, ông muốn cậu bé thấy điều mà chính ông cần phải tìm lại: sự tĩnh lặng, sự rộng mở, và khả năng mới của bản thân – không phải là một kẻ tù, mà là một người cha, một con người được tự do nhìn lên đỉnh núi và thấy được chân trời.
Đó không chỉ là chuyến đi để cho con trai thấy. Đó cũng là cuộc hành hương của chính Rafik, để chữa lành. Để đứng trên đỉnh núi, hít thở bầu không khí mỏng manh và xa xôi, và nhìn xuống dưới kia, tất cả những rặng núi kia như những con rắn khổng lồ nằm trềnh trệnh, và sau chúng, xa xa, là một vùng đồng bằng mênh mông – tất cả như chứng kiến rằng họ đã vượt qua. Hơn bốn năm tù, hơn một lần rồng. Và Sau Rặng Núi, có một sự bắt đầu, đơn giản và mới mẻ, như giọt nước mát lạnh trên đầu lưỡi.