Trương Nhất Ngang nhai nát que tăm tre giữa răng, ngó chằm chằm đống hồ sơ xếp ngăn nắp trên bàn làm việc ở phòng lưu trữ hồ sơ Công an tỉnh. Anh đã rời xa công việc điều tra hình sự trực tiếp đúng 5 năm rồi – từ ngày cái vụ án buôn lậu vũ khí ở Tam Giang Khẩu 10 năm trước để lọt mất hung thủ lớn, đồng đội là Lý Quốc Đống gân cổ tranh cãi với lãnh đạo rồi bị điều chuyển về địa phương, anh thì bị đẩy lên làm hành chính, mỗi ngày chỉ việc bảo quản hồ sơ, uống trà ấm, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Bỗng điện thoại reo, Đại tá Trần – cấp trên cũ của anh – gọi đến, giọng gấp gáp: "Nhất Ngang, mang đồ đạc xuống Tam Giang Khẩu ngay. Có lá đơn tố cáo nặc danh gửi thẳng về tỉnh, nói Chu Vinh – ông trùm bên đó – buôn lậu, hối lộ cả hệ thống cảnh sát địa phương, giết người che giấu tội ác. Tôi chỉ tin mày, 10 năm không bén mảng đến Tam Giang Khẩu, không ai mua chuộc được mày." Anh đi chuyến xe đò đêm 12 tiếng, đến Tam Giáng Khẩu lúc 5 giờ sáng. Sương mù dày đặc phủ kín bến cảng, mùi cá ươn trộn lẫn mùi dầu diesel xộc vào mũi. Anh định gặp Lý Quốc Đống – cựu đồng đội giờ làm Trưởng đội Cảnh sát Hình sự Tam Giang Khẩu – theo lịch hẹn, nhưng người ra đón lại là Hà Minh, phó đội trưởng, mặt tái mét nói: "Anh Lý… anh Lý bị giết rồi. Sáng nay người ta tìm thấy xác trong kho lạnh bến cảng, cổ bị cắt ngọt." Trương Nhất Ngang chạy bổ đến hiện trường, máu của Lý đã đông vón thành những mảng đen trên nền bê tông lạnh. Tay trái của Lý vẫn nắm chặt một mảnh vải nylon đen, trên đó có in logo của công ty logistics của Chu Vinh. Hà Minh lập tức chỉ tay vào anh hét lớn: "Bắt hắn! Hắn vừa đến hôm qua, chắc chắn là hắn giết anh Lý để trả thù vụ án cũ!" Trương Nhất Ngang cười nhạt, rút tờ vé xe đò, hóa đơn bát phở bò tái anh mua ở quán ven bến lúc 7 giờ sáng – bà chủ quán đã xác nhận anh ngồi ăn suốt 2 tiếng, không có thời gian ra tay. Đang lúc hỗn loạn, anh nhìn thấy một gã đàn ông chạy vội từ phía sau kho lạnh, tay trái băng bó kín mít. Anh đuổi theo 3 dãy phố, qua chợ hải sản, lội qua đống rác cá, cuối cùng tackle gã xuống đất. Gã này tên Văn, 28 tuổi, trí tuệ phát triển chậm, giữ một cuốn sổ vẽ đầy hình que ghi lại các vụ giết người anh ta gây ra – hắn thú nhận ngay: "Anh ta trả tôi 50 triệu, bảo cắt cổ ông công an đó. Tiền hết rồi tôi giết thêm mấy đứa nghiện để lấy tiền mua game." Trương Nhất Ngang đưa Văn về đồn, tra soát thẻ tín dụng dùng để thanh toán tại cửa hàng tiện lợi cho Văn – đúng là thẻ do công ty của Chu Vinh phát hành. Chuyện anh bắt được hung thủ loạt vụ giết người vứt xác xuống sông Tam Giang khiến cả vùng nổ ra, đội cảnh sát địa phương mấy ông già nua vốn đang ngồi chơi xơi nước lập tức xin về đầu quân cho anh, thanh thế của Trương Nhất Ngang dựng lên chỉ trong 3 ngày. Sau đó anh chuyển hướng tập trung điều tra Chu Vinh – gã doanh nhân giàu có nhất Tam Giang Khẩu, nắm trong tay 60% tài sản toàn vùng, từ bến cảng, nhà máy chế biến hải sản đến khách sạn 5 sao. Điều khiến Trương Nhất Ngang bật cười mỗi khi nhắc đến là đám thuộc hạ của Chu Vinh toàn là những kẻ Tội Phạm IQ Thấp từ trên trời rơi xuống. Gã lái xe Hổ Trọc, đầu hói, bụng bự, ngu đến mức Chu Vinh bảo theo dõi Trương Nhất Ngang, hắn lái chiếc Ferrari đỏ rực đậu thẳng trước cửa nhà an toàn của anh, ngồi ăn bát bún cá suốt 4 tiếng, mắt dán chặt vào cửa sổ. Trương Nhất Ngang còn vẫy tay chào hắn mỗi khi đi qua. Bà Sáu Lùn – kế toán trưởng của Chu Vinh – quên mật khẩu tài khoản thường xuyên đến mức dán giấy note ghi mật khẩu lên trán, từng để quên cuốn sổ ghi chép tiền hối lộ cho quan chức trên xe buýt, suýt bị một học sinh cấp 2 nộp cho cảnh sát. Còn Chu Bảo, cháu trai Chu Vinh, thích làm anh chị, đăng ảnh súng ngắn lậu lên Facebook không che, chú thích "Ai cản đường tao coi chừng đạn", còn dán tên mình lên lưỡi giày Nike định giá cả chục triệu để khoe trên Instagram. Mỗi khi Trương Nhất Ngang siết chặt vòng vây điều tra, Chu Vinh ra lệnh cho đám thuộc hạ tiêu hủy chứng cứ, nhưng lũ Tội Phạm IQ Thấp này lại tự chuốc họa vào thân, tạo ra hiệu ứng cánh bướm giúp đội cảnh sát của anh lập chiến công liên tục. Hổ Trọc được lệnh đốt đống sổ sách ghi chép đường dây buôn lậu, hắn đổ xăng vào kho bãi cũ, quên mở cửa sổ, lửa lan ra đốt trụi nửa kho, đội chữa cháy tìm thấy 200kg ma túy giấu trong vách tường, lập tức báo cho Trương. Bà Sáu Lùn được lệnh chuyển 10 tỷ đồng sang tài khoản nước ngoài, gõ nhầm số tài khoản, gửi thẳng cho một quỹ từ thiện Phật giáo, vị trụ trì hoảng hốt gọi cảnh sát: "Tôi không biết ông Chu Vinh nào, sao ông ấy gửi tiền cho chùa chúng tôi nhiều thế?" Chu Bảo tranh giành tuyến đường buôn lậu với băng đảng đối thủ, định đổ tội cho chúng, nhưng để lại chiếc giày Nike mang tên mình dưới hố chôn súng, mà chính cậu ta đã đăng ảnh đôi giày này lên mạng xã hội đúng hôm trước. Duyên phận kỳ lạ đưa Trương Nhất Ngang và đám Tội Phạm IQ Thấp này hội tụ tại Tam Giang Khẩu, tất cả đều quay quanh cái chết của Lý Quốc Đống. Anh tra soát cuốn sổ ghi chép cũ của Lý, phát hiện 3 năm trước Lý từng điều tra vụ một ngư dân bị mất tích – vốn là người chứng kiến đám của Chu Vinh xả thải độc hại xuống sông, mà kẻ giết ngư dân đó chính là Văn, được Chu Vinh thuê với giá rẻ mạt. Lý sắp sửa gửi hồ sơ lên tỉnh nên bị Chu Vinh ra lệnh thủ tiêu. Cuối cùng, Chu Vinh định trốn bằng thuyền, Hổ Trọc lại ngu đổ nhầm loại xăng vào máy, thuyền nổ tung, Chu Vinh bị văng xuống sông, Trương Nhất Ngang nhảy xuống cứu hắn lên – dù ghét cay ghét đắng, nhưng anh muốn hắn phải đứng trước vành móng ngựa. Ngày xét xử, Chu Vinh lãnh án chung thân, Văn 20 năm tù, đám Tội Phạm IQ Thấp Hổ Trọc, Bà Sáu, Chu Bảo mỗi đứa 5-10 năm tù. Trương Nhất Ngang đứng trước mộ Lý Quốc Đống, đặt tấm ảnh hai người chụp chung ở bến cảng Tam Giang Khẩu 10 năm trước lên bia mộ, cười nhẹ: "Tao đã làm rõ được nguyên nhân mày chết rồi, đám tội phạm ngu như vịt ấy, tao cười chúng nó đến phút cuối, không thua một pha nào đâu." Anh quay lại tỉnh, nhưng lần này không về phòng lưu trữ nữa, mà được bổ nhiệm làm Đội trưởng Đội chuyên án tội phạm có tổ chức. Trên bàn làm việc mới của anh, vẫn là que tăm tre cũ, và một tờ giấy note dán lên tủ kính, ghi dòng chữ: "Gặp đám Tội Phạm IQ Thấp, đừng vội cáu, chúng tự mang chiến công đến cho mình."