Ánh nắng đầu thu nhẹ nhàng trải dài trên sân trường cấp ba, nhưng với Ishimori Uka, mỗi bước chân đến lớp vẫn mang theo bóng ma năm tháng cấp hai. Những trận cười khẩy trong hành lang, những mảnh giấy nhục mạ dán sau lưng, cảm giác vô hình nhưng rõ ràng đến đau đớn ấy đã khiến cô gái nhỏ thu mình vào chiếc kén mong manh. Đêm trước khai giảng, Uka đứng trước gương tập nói "Xin chào" đến khản giọng, lòng quyết tâm thay đổi cháy bỏng như ngọn lửa con bập bùng trong mưa. Tuần học đầu tiên diễn ra êm đềm cho đến thứ Sáu, khi tiếng chuông tan trường vang lên. Vội vã nép mình vào góc tủ đồ, Uka chứng kiến cảnh cậu nam sinh cao lêu nghêu với mái tóc vàng chanh sáng rực như nắng mùa hè – Miura Kai – đang tự tin phản bác lũ du côn vây quanh bạn cùng lớp. "Này các cậu, trò đùa chỉ vui khi cả hai cùng cười thôi", giọng cậu vang vọng đầy kiên định khiến đám học sinh xấu xa lủi đi như chuột. Chính khoảnh khắc ấy, ly soda chanh mật ong Kai cầm trên tay vô tình đổ ướt đẫm cặp sách Uka – thứ nước ngọt ngào xen lẫn vị chua chát đã mở đầu cho mối duyên kỳ lạ. Khác hẳn vẻ bạo dạn ngoài đời thực, Kai lại tìm đến Uka ngày hôm sau với gương mặt đỏ bừng cùng hộp bánh tự tay nướng. "Tớ... tớ không giỏi nói lời xin lỗi", ánh mắt cậu chạm vào khoảng không trước ngực Uka khi cô chưa kịp ngẩng mặt nhìn thẳng, "Nhưng nếu cậu cho phép, để tớ bồi thường bằng cách này?" Từng buổi chiều tan học, kẻ tự ti nhất trường và chàng "sư tử lãng tử" quần đùi áo phông ngồi lại thư viện. Kai không dạy Uka cách trở nên nổi tiếng – cậu chỉ lắng nghe. Lắng nghe cả những điều cô chưa từng thốt thành lời, từ nỗi sợ tiếng cười đám đông đến mong ước nhỏ nhoi được hát trên sân khấu văn nghệ. Mọi thứ trở nên rực rỡ hơn vào ngày lễ hội thể thao. Uka vẫn chưa kịp hoàn hồn khi bị đẩy vào đội tiếp sức cuối cùng, thì chiếc băng đô màu vàng chói của Kai đã xuất hiện trên trán mình. "Đánh thức con hổ đang ngủ trong cậu đi!" – câu nói vu vơ ấy dường như có phép thuật khi Uka bất ngờ lao về đích với tốc độ khiến cả trường tròn mắt. Tiếng reo hò của Kai vang lên đầy tự hào: "Uka, cậu là chai soda chanh mật ong bị lắc mạnh nhất tớ từng thấy – hình thức có vẻ bình yên mà chứa đủ mọi vụ nổ đầy màu sắc!" Mưa mùa thu rơi nặng hạt vào cái ngày Uka dũng cảm đối mặt với nhóm học sinh từng bắt nạt mình. Đứng trong hành lang tối, cô thấy bóng lưng Kai lặng lẽ dựa tường đằng xa – sự hiện diện thầm lặng ấy tiếp thêm sức mạnh. Khi Uka tự mình gọi tên từng sai phạm của bọn chúng, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má chính là những hạt sương đầu tiên tan chảy chiếc kén. Trong bất ngờ của tất cả mọi người, Uka đã ôm chặt Kai khi cậu chạy tới: "Tớ không cần cậu làm hiệp sĩ rồi, nhưng... tớ muốn cậu làm người đầu tiên nghe tớ hát điều này." Melody bài hát tự sáng tác mang tên "Soda Chanh Mật Ong" vang lên trong câu lạc bộ âm nhạc ngày giải lao, khi Kai phát hiện ra Uka viết về chính những khoảnh khắc thầm lặng của đôi bạn suốt năm tháng. Vị đắng của kỷ niệm bắt nạt, chua chát của giọt mồ hôi tập luyện, tất cả tan vào vị ngọt dịu dàng của tình yêu. Và đến buổi diễn văn nghệ cuối năm, khi Uka hát dõng dạc giữa ánh đèn sân khấu, tay cô không hề run rẩy khi nắm lấy bàn tay đẫm mồ hôi của anh chàng "sư tử lãng tử" đang khóc như mưa ở hàng ghế đầu tiên.