Tiếng máy xúc gầm rú xé toạc bầu trời chiều tà ở công trường mở rộng khu đô thị mới – nơi từng là dãy phòng học cũ kỹ của trường cấp ba huyện. Trong đống đất đá lởm chởm, một chiếc hộp sắt hoen gỉ lộ ra, bên trong lảo đảo mấy cuốn băng VHS mốc meo, vài tấm ảnh học sinh nhuốm màu thời gian… cùng một chiếc chìa khóa có khắc dòng chữ "Soda Master". Thứ khiến công nhân tái mặt chính là mảnh vải áo dính đầy vết máu khô quấn quanh hộp – giống hệt đồng phục giáo viên những năm 90. Tin dữ lan nhanh như cháy rừng. Người đầu tiên nhấc điện thoại gọi cho hai đứa bạn cũ là Thịnh – thợ sửa ống nước tỉnh lẻ, giọng khàn đặc vì xúc động: "Tao vừa xem tin trên Zalo… Công trường cạnh trường cũ. Có thứ… giống đồ của thầy Khánh." Hai mươi năm trước, họ từng là "bộ tam quái dị" của CLB Điện ảnh Hoa Phượng – đam mê làm phim ngắn dở tếu bằng chiếc máy quay Handycam cũ kỹ. Vụ mất tích bí ẩn của thầy Khánh – cố vấn nhiệt huyết luôn ủng hộ đám trẻ nghịch máy quay – chôn vùi giấc mơ điện ảnh của họ. Giờ đây, ba người đàn ông tóc điểm hoa râm tái ngộ trong căn phòng trọ cũ kỹ của Thịnh. Trên bàn, hộp sắt công trường bốc mùi bùn đất lẫn mốc, bên cạnh xấp ảnh chụp vội bằng điện thoại: dấu vết máu, mảnh vải rách… và dòng khắc "Soda Master" sờn mờ. "Không lầm được," Hải – cựu thành viên CLB giờ là nhân viên kho bãi – thở dài. "Hồi xưa thầy Khánh hay mua soda cam ở quán cô Nhàn gần cổng trường. Đám học trò nghịch ngợm gọi thầy là ‘Soda Master’ vì thầy uống xong lại… đục lỗ chai làm kính vạn hoa cho bọn mình." Ký ức ùa về như thác lũ. Đêm thầy Khánh biến mất, chính họ đang quay dở cảnh cuối cho phim ngắn tốt nghiệp – bộ phim tài liệu giả tưởng về "Soda Master" – nhân vật bí ẩn được đồn đại dùng những chai soda độc quyền để che giấu… bí mật kinh hoàng. Liệu trò đùa vô tình nào đó năm ấy đã chạm đến sự thật đen tối? Trong góc phòng, Quang – kẻ từng mơ thành đạo diễn nay bán bảo hiểm – lặng lẽ mở chiếc USB đựng toàn bộ tư liệu cũ. "Tao giữ lại mọi thứ," hắn nói giọng lạnh băng. "Cả đoạn ghi âu lúc thầy Khánh nói: ‘Các em đừng đào sâu vào chuyện nhà ông Đạt… Nguy hiểm.’" Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Ba cái bóng in lên tường như những thước phim câm. Họ đã không còn là lũ trẻ ngây ngô với chiếc máy quay Handycam nữa. Nhưng lần này, thứ họ quay không phải là phim ảnh – mà là sự thực kinh khủng chôn vùi hai thập kỷ, nơi bí danh "Soda Master" có thể là manh mối… hoặc chính lời nguyền dẫn họ vào hầm mộ.