Sơn Thần Xuân Giển, vị thần cai quản sự sinh sôi và ấm áp của đất trời, khi ấy đã từng bước xuống núi, lòng nhân từ đầy ắp. Giữa dòng người trần thế hỗn loạn, nàng gặp Cơ Cửu. Một đêm nọ, khi Cơ Cửu suýt chết dưới lưỡi kiếm của kẻ thù, Sơn Thần Xuân Giản đã nhìn thấy thứ liên kết kỳ lạ trong tâm hồn phàm nhân này – một mối dây ràng buộc manh mún, đau thương với một kiếp nạn cận kề của thiên đình, một vết tích chưa thể nào xóa nhòa. Xuất phát từ lòng trắc ẩn và tò mò, Sơn Thần đã giơ tay cứu mạng Cơ Cửu.
Trên đỉnh núi phủ đầy hoa, nơi Sơn Thần sống ẩn dật, nàng chôn giấu một niềm hy vọng lớn lao. Cơ Cửu, người được nàng cứu sống, biết ơn nồng nàn và hiển nhiên trở thành vị khách được nàng tin tưởng nhất. Nàng kể cho Cơ Cửu nghe về nỗi khổ niềm đau riêng mình, về nghiệp chướng thần tiên còn đang vương vấn, và thầm mong rằng, với sự thông minh và lòng dũng cảm của phàm nhân, có lẽ anh lại chính là chìa khóa để hóa giải những trói buộc kia, cứu nàng khỏi cảnh cô độc này. Lời thì thầm của Sơn Thần ngập ngừng chứa cả tuyệt vọng lẫn mong manh, như đợi một bàn tay bé nhoi kéo nàng trở về phía ánh sáng.
Thế nhưng, niềm tin mong manh ấy chính là thứ độc DEADLIEST đối với tâm hồn nặng nề của Cơ Cửu. Giữa đêm khuya vắng vẻ, nơi chỉ có tiếng gió rít qua khe núi và tiếng thở khẽ của Sơn Thần đang ngủ, Cơ Cửu đứng ngoài cửa hang, mắt ánh lên một thứ ánh sáng kinh hoàng mà dù là vị thần cũng không ngờ tới. Anh không định cứu nàng. Anh định cướp đi Trái Tim Thần Tiên đang đập rộn ràng trong lồng ngực nàng – trái tim ấy, khi tách ra khỏi thân xác, sẽ trở thành báu vật ngàn năm, thứ có thể hồi sinh người yêu đã khuất của anh. Kế hoạch tàn khốc được dệt nên từ nỗi đau mất mát, chờ ngày thực hiện.
Sự phản bội đến vào một buổi bình minh. Khi lưỡi dao lạnh lẽo, được che giấu kỹ lưỡng từ trước, phóng tới đập sập trái tim của Sơn Thần, rồi bị đánh văng bởi một làn gió thần lực tự phát, lòng tin mong manh cuối cùng của nàng cũng vỡ tan thành từng mảnh sắc. Cái chết dường như đã bóp nghẹt trái tim nàng trước cả khi dao chạm tới. Nóng giận và đau đớn chưa từng có bùng lên, không phải chỉ vì bị cướp đoạt, mà vì sự đồng cảm và tin tưởng đã bị chà đạp đến mức tột cùng. Chính nỗi thống khổ và sự nghi kỵ tột độ ấy như một thanh dao cứa vào bản thể thiêng liêng, khiến thần lực của Sơn Thần Xuân Giản bắt đầu chao đảo rồi dần tan biến. Mái tóc đen nhánh phai dần màu trắng như tuyết, làn da hồng hào mất đi sức sống, những bông hoa xung quanh héo úa chỉ sau một đêm. Thiên địa như mất đi một phần linh hồn của nó.
Và khi thần lực rút đi, chính nó cũng kéo theo những bức tường chắn sụp đổ. Những sự thật bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian gần một thế kỷ bắt đầu hiện ra như những vết sẹo không thể che lấp. Mối liên kết kinh hoàng giữa Cơ Cửu và kiếp nạn thiên đình mà Sơn Thần từng cảm nhận hóa ra không chỉ là nỗi đau của riêng anh, mà còn là một sợi dây nối với một đại thù hằn muôn đời của các vị thần. Phía sau nỗi nhớ nhung khao khát người yêu khuất của Cơ Cửu, ẩn chứa một mối thù tiên huyết đẫm máu – mối thù có lẽ là lý do chính khiến Sơn Thần và thiên đình lại gặp phải kiếp nạn kia từ đời trước. Sự thật lộ ra không chỉ khiến tình cảnh của Sơn Thần trở nên bi thảm hơn, mà còn vạch trần toàn bộ cỗ máy trả thù được Cơ Cửu thiết kế riêng, biến nàng thành công cụ và một nạn nhân vô tội trong trò chơi tàn khốc giữa nhân và tiên.