Bruce Springsteen: Từ Hư Vô Đến Huyền Thoại
Những năm 70 bùng nổ với làn sóng rock n' roll cuồng nhiệt, nhưng Bruce Springsteen – chàng trai gốc New Jersey – lại bước đi một mình trên con đường chông chênh. Tiếng hát anh không đơn thuần là âm nhạc, mà là lời tự sự của kẻ sinh ra từ những ngõ cụt mơ hồ, nơi bụi đường phủ lên giấc mộng thoát khỏi Freehold – thị trấn công nghiệp nghèo nàn với những xưởng dệt sột soạt như lời nguyền.
Khi Born to Run (1975) nổ tung, cả thế giới nhắc tên Springsteen như tia chớp mới của rock, nhưng ít ai thấy những đêm dài trong phòng thu Columbia, nơi anh giằng co từng nốt nhạc, nghiến răng trước hàng tá bản demo bị hủy. "Tôi sẽ chết nếu bản thu này thất bại" – anh nói với ký ức về người cha nghiện rượu từng chế nhạo cây đàn guitar của con trai. Gánh nặng của gã "tội đồ" luôn trốn trong ca từ: tiếng chuông nhà thờ trong Thunder Road, tiếng còi tàu trong Jungleland – tất cả là mảnh vỡ của một tuổi thơ chạy trốn.
Buổi diễn đêm ở The Bottom Line (New York) năm 1975 khắc họa rõ sự giằng xé ấy: Springsteen nhảy bật lên sân khấu, mồ hôi ướt đẫm chiếc áo phông bạc màu, gào vang Tenth Avenue Freeze-Out như cựa quậy khỏi định mệnh. Nhưng sau ánh đèn rực rỡ, anh vẫn ngồi thừ người trong phòng thay đồ, tay run run viết ra hàng trang nhật ký dày đặc nỗi sợ: "Làm sao để không trở thành kẻ phản bội những người bỏ lại phía sau?"
Cơn lốc danh vọng kéo anh đi, nhưng những bóng ma từ Freehold chưa bao giờ buông tha. Darkness on the Edge of Town (1978) – album chất chứa tâm sự về người cha cay đắng, nhà máy đóng cửa, và những anh hùng thất bại – là cách Springsteen hóa giải quá khứ. Anh viết Adam Raised a Cain trong cơn mộng du, tay đập vỡ dây đàn khi người cha nằm liệt giường. Album này – cay đắng, thô ráp – chính là lời thú nhận: không thể thoát khỏi lằn ranh giữa "siêu sao" và "kẻ tự xé lòng".
Ngày Springsteen đứng trên bục Grammy, tay nắm chặt tượng vàng Born to Run, khán giả reo hò như tôn vinh một vị thần. Nhưng anh thì biết – huyền thoại không sinh ra từ ánh hào quang, mà từ thế giới tối tăm của việc "cố sống sót trong chính câu chuyện của mình".