Thời đại Thượng Cổ ấy, Trung Nguyên chưa thống nhất, non sông chia cắt, trăm tộc tranh hùng. Cuộc đời của con người lúc ấy đan xen với thần thoại, và mỗi bước chân trên thổ nhưỡng đều có thể vấp phải những quyết định định hình vận mệnh của cả một thời đại. Khi thác thần dâng, ngọn lửa văn minh do Thần Nông Đế thắp lên bỗng chốc tắt ngấm, cả thế gian như chìm vào mộtài trời mênh mang, mờ ảý.
Cái chết của vị đế vị tha, người từng dùng lửa và thuốc để dẫn dắt muôn dân, không chỉ là một sự kiện bi thả. Đó là một cơn chấn động rung chuyển trụ cột tinh thần của Ngũ Hạnh. Các thế lực lớn—tộc Kim cương nhu liệt, tộc Mộc linh hoạt xông pha, tộc Thủy thẳm thủy mênh mông, tộc Hỏa dữ dội, tộc Thổ trầm mặc—đều rình mò, nước mắt chưa kịp rơi thì lòng tham đã trỗi dậy. Trung Nguyên trở thành một bãi chiến trường rộng lớn, nơi mưu lược và máu tươi pha trộn, nơi những lời thề non sông bị vùi dập dưới bóng lưởng vinh quang mong manh.
Trong cơn bão xã hội và biến loạn ấy, ở một vùng quê heo hút, xa xôi, thiếu niên Thác Bạt Dã—một tên du cư, một kẻ lưu manh sống bằng bước chân và lòng can trường—thì chẳng màng đến những cuộc tranh đấu khôn lường ấy. Cuộc sống của cậu chỉ xoay quanh miếng ăn, khắc khoải những trạm nghỉ, và niềm tin mơ hồ vào một tương lai bình yên. Cho đến ngày định mệnh ập đến, trong một đêm động đất kinh hoàng, khi những khe nứt đất sâu vỡ mở, cậu vô tình sa xuống một điện thờ cổ xưa, nơi giữ lại một nguyệt quyển và một khí tức thiêng liêng不下去.
Tại đó, trong bóng tối vĩnh hằng, cậu chạm trán di mệnh—đó không phải một mệnh lệnh, mà là một sự kế thừa một cách đơn sơ, đầy nghịch lý: tất cả tri thức về Nông nghiệp, về thuốc, về cái lửa ban đầu và cả những bí ẩn đan xen giữa Trời-Đất-Người, đã truyền lại cho cậu. Không phải vì cậu là người được chọn, mà vì trong khoảnh khắc ấy, chính cậu là sự hiện diện thuần khiết trước di vật. Mệnh lệnh duy nhất là: "Hãy giữ lửa không tắt, không cho ai chuyển hóa tri thức thành quyền lực".
Thế là, từ một kẻ vô danh, Thác Bạt Dã bỗng trở thành người giữ lửa, người giữ những chân lý đã bị phai nhạt. Hành trình của cậu bắt đầu không phải để tranh giành ngai vàng, mà là một cuộc sưu tập—tìm kiếm, bảo tồn, và trao đi những mảnh vỡ của tri thức cổ xưa trước khi chúng hoàn toàn bị lãng quên trong bão tố quyền lực. Mỗi bước chân là một cuộc chạm trán với thế lực đang vươn lên từ đống đổ nát của thời Thần Nông, mỗi nơi dừng chân là một bài học về sự đổi thay không ngừng của Trung Nguyên.
Tựa game thủ cổ điển, câu chuyện này là Sưu Thần Ký—bút ký về những kẻ sưu tập hư ảo trong cõi điên đảo, nơi chân lý có thể bị đánh đổi bằng một bát cơm, và nhiệm vụ lớn nhất đôi khi nằm ở đôi bàn tay trắng của một kẻ không hề muốn làm anh hùng.