Ta Là Kẻ Phản Diện Mệnh Lớn
Cố Lâm Uyên mở mắt ra, đầu óc còn đang hỗn loạn vì lượng thông tin ập đến như thác lũ.
Xuyên sách. Thế giới huyền huyễn. Nữ tần.
Ba chữ "nữ tần" khiến hắn cảm thấy mạch đập nhanh hơn. Hắn — một kẻ bình thường đọc truyện mạng cho qua ngày — giờ đây đứng ở trung tâm của một câu chuyện mà bất kỳ ai cũng muốn tránh xa nhất.
Và vị trí hắn đang đứng?
Cha của nam phụ. Nam phụ làm bia đỡ đạn cho thiên mệnh chi tử.
Cố Lâm Uyên nhìn xuống đôi tay mình — đôi tay của Cố Lâm Uyên, một gã đại lão trong truyện gốc, kẻ bị lợi dụng đến cùng rồi bị nữ chính Tô Dao lật đổ ngay trước cửa sảnh, chết mà không ai thương tiếc.
"Cha ơi! Con trai ngài đang bị người ta đuổi giết!"
Tiếng kêu từ sân truyền đến, theo sau là một đường kiếm khí chém ngang mái nhà, để lại một vết nứt dài trên tường đá.
Cố Lâm Uyên đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra cổng.
Đứng ở đó là một thanh niên tuấn tú, áo trắng như tuyết, máu rỉ xuống khóe môi, ánh mắt kiên định nhưng ẩn chứa sự tuyệt vọng. Thiên mệnh chi tử. Nhân vật mà cả thế giới phải quỳ gối.
Và hắn — cha của nam phụ — chính là cái bia đỡ đạn đầu tiên trên con đường ấy.
"Đứng lại."
Giọng Cố Lâm Uyên phẳng lặng, nhưng kiếm ý tỏa ra khiến thanh niên kia giật mình.
"Cha... ngài..."
"Ta không phải cha ngươi." Cố Lâm Uyên bước ra, mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh run rẩy. "Và ngươi cũng không phải thiên mệnh chi tử."
Thanh niên sửng sốt. "Ngài nói gì?"
Cố Lâm Uyên không trả lời. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, nơi màu tím đang tích tụ — khí vận của trời đất đang hội tụ về phía thanh niên kia.
Thiên mệnh chi tử. Khí vận ngút trời. Cả thế giới đều nghĩ rằng hắn là người được trời chọn.
Nhưng Cố Lâm Uyên biết sự thật.
Trong nguyên bản, thiên mệnh chi tử này sẽ lên đỉnh, nữ chính Tô Dao sẽ nắm quyền, và tất cả những kẻ phản diện — bao gồm chính hắn — sẽ chết thảm.
Chỉ có một cách để thay đổi vận mệnh.
Trở thành kẻ phản diện mạnh nhất.
---
Chương 1: Trấn Sát Thiên Mệnh Chi Tử
Cố Lâm Uyên nhắm mắt, cảm nhận luồng khí mạnh mẽ đang chảy trong cơ thể. Đây là thân thể của một cường giả — dù trong nguyên bản bị lừa gạt đến mức mất tất cả, nhưng sức mạnh thực sự vẫn ở đây.
Hắn mở mắt.
Kiếm ý bộc phát.
Không phải kiếm ý bình thường. Đây là kiếm ý của kẻ đã từng đứng ở đỉnh cao thế giới tu luyện, kẻ mà trong nguyên bản bị nữ chính dùng mưu mô hạ gục chỉ vì một chữ "tình".
Nhưng giờ không còn chữ "tình" nào cả.
"Cha ơi, ngài điên rồi sao?!" Thiên mệnh chi tử — Tô Mộ — lùi lại vài bước, hoảng hốt nhìn Cố Lâm Uyên.
Cố Lâm Uyên không nói lời nào. Hắn giơ tay, một đạo kiếm quang xé toạc bầu trời, thẳng hướng về phía Tô Mộ.
Đó không phải là một đòn tấn công bình thường.
Đó là Trấn Sát Kiếm — chiêu thức cấm kỵ mà Cố Lâm Uyên trong nguyên bản chưa từng dùng, vì hắn luôn do dự, luôn nghĩ rằng mình có thể chọn đường khác.
Không còn đường khác nữa.
Tô Mộ hoảng hốt ngự kiếm chặn. Nhưng sức mạnh của Cố Lâm Uyên vượt xa hắn tưởng tượng. Đạo kiếm quang đánh bật thanh kiếm trong tay Tô Mộ, xé toạc pháp trường của hắn, và đâm thẳng vào ngực.
Máu bắn ra.
Tô Mộ ngã xuống, ánh mắt không tin nổi.
"Ngài... tại sao..."
Cố Lâm Uyên đứng trước hắn, ánh mắt lạnh như băng.
"Vì ta không phải bia đỡ đạn của ngươi."
Hắn cúi xuống, tay nắm lấy một vật từ ngực Tô Mộ — một viên ngọc màu vàng óng ánh, tỏa ra hào quang thiêng liêng.
Thiên Mệnh Chi Bảo.
Trong nguyên bản, vật này bị nữ chính Tô Dao lừa gạt từ tay Cố Lâm Uyên, dùng để tăng tu vi cho thiên mệnh chi tử. Nhưng giờ, Cố Lâm Uyên tự tay thu hồi nó.
"Khục!"
Một luồng khí cổ xưa truyền vào cơ thể hắn. Thiên Mệnh Chi Bảo không chỉ là bảo vật — nó là chìa khóa mở ra một lực lượng mà trong nguyên bản chưa ai khám phá.
Cố Lâm Uyên cảm nhận sức mạnh trong cơ thể tăng vọt. Đan điền rung động. Huyết mạch thức tỉnh.
Hắn nhìn xuống Tô Mộ đang hấp hối, không có chút thương hại.
"Trong nguyên bản, ta chết vì ngươi. Ta bị nữ chính lừa, bị ngươi lợi dụng, bị cả thế giới vứt bỏ." Cố Lâm Uyên nói chậm rãi. "Nhưng giờ, ta sẽ viết lại câu chuyện này."
Hắn quay người bước đi, để lại Tô Mộ nằm trong vũng máu.
Không giết. Vì hắn còn hữu dụng.
Nhưng cũng không tha.
---
Chương 2: Nữ Phụ Phản Diện
Ba ngày sau, tin đồn lan khắp thành.
Cố Lâm Uyên — kẻ phản diện trong mắt mọi người — đã tấn công thiên mệnh chi tử. Đã đoạt Thiên Mệnh Chi Bảo. Đã phản bội cả thế giới tu luyện.
Hắn không quan tâm.
Hắn đang đứng trước một ngôi nhà hoang vắng ở ngoại ô thành, nơi một cô gái đang ngồi co ro trong góc, toàn thân đầy vết thương.
Quý Khinh Trần.
Nữ phụ trong nguyên bản. Kẻ bị nữ chính Tô Dao lừa gạt, bị thiên mệnh chi tử phản bội, cuối cùng chết trong tuyệt vọng khi cả thế giới quay lưng.
Cố Lâm Uyên nhìn cô gái trẻ này, nhớ lại nguyên bản.
Trong câu chuyện gốc, Quý Khinh Trần là một nữ tu sĩ của Lạc tộc — một tộc người bị oán trách, bị bài xích, bị coi là tà đạo. Cô yêu thiên mệnh chi tử, dùng toàn bộ tu vi để giúp hắn, nhưng cuối cùng bị hắn phản bội.
Và Cố Lâm Uyên — cha của nam phụ — cũng là một trong những kẻ đẩy cô vào chỗ chết.
"Ngươi là ai?" Quý Khinh Trần ngẩng đầu, ánh mắt cảnh giác.
"Ta là Cố Lâm Uyên."
Sự kinh hoàng hiện rõ trên mặt cô. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể quá yếu ớt.
"Đừng lo." Cố Lâm Uyên bước tới, đưa tay ấn vào sau lưng cô, truyền vào một luồng khí ấm áp. "Ta không đến để giết ngươi."
"Vậy ngài đến để làm gì?"
"Để cho ngươi một lựa chọn."
Cố Lâm Uyên nhìn thẳng vào mắt cô.
"Trong nguyên bản — à, ta nói cách khác — trong vận mệnh đã định, ngươi sẽ chết. Bị thiên mệnh chi tử phản bội, bị nữ chính hãm hại, bị cả thế giới vứt bỏ. Lạc tộc sẽ bị diệt. Ngươi sẽ chết trong tuyệt vọng."
Quý Khinh Trần im lặng. Nhưng nước mắt lăn dài trên má.
"Nhưng ta có thể thay đổi tất cả." Cố Lâm Uyên nói. "Ta sẽ thu ngươi làm đồ đệ. Ta sẽ dạy ngươi tu luyện. Ta sẽ giải oan cho Lạc tộc. Và ta sẽ biến ngươi thành kẻ phản diện mạnh nhất thế giới này."
"Phản diện?" Quý Khinh Trần thì thầm.
"Đúng. Phản diện." Cố Lâm Uyên mỉm cười, nụ cười lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự kiên định kỳ lạ. "Vì trong thế giới này, thiên mệnh chi tử là anh hùng, nữ chính là thần thánh, còn phản diện thì chỉ biết chết. Nhưng ta sẽ chứng minh — kẻ phản diện mới là người viết lịch sử."
Quý Khinh Trần nhìn hắn lâu. Rồi cô quỳ xuống.
"Đệ tử bái kiến sư tôn."
---
Chương 3: Giải Oan Lạc Tộc
Lạc tộc nằm ở cực Bắc, nơi bão tuyết không ngừng nghỉ. Trong nguyên bản, tộc này bị thiên mệnh chi tử dẫn quân tiêu diệt vì một oan nghiệt — bị buộc tội giết người tu luyện của tộc khác, dù thực sự là nữ chính Tô Dao giăng bẫy.
Cố Lâm Uyên dẫn Quý Khinh Trần đến cổng Lạc tộc.
"Đứng đó! Kẻ ngoài tộc không được phép vào!"
Cố Lâm Uyên không nói gì. Hắn chỉ giơ tay, một đạo kiếm khí chém lên bầu trời, xé toạc mây đen, để ánh sáng mặt trời chiếu xuống.
Toàn bộ Lạc tộc im lặng.
"Ta là Cố Lâm Uyên." Hắn nói, giọng vang vọng khắp núi đồi. "Ta đến để giải oan cho các ngươi."
Trưởng lão Lạc tộc — một ông lão tóc trắng — bước ra, ánh mắt phức tạp.
"Cố Lâm Uyên? Kẻ phản diện? Ngươi đến đây để làm gì?"
"Để nói sự thật." Cố Lâm Uyên lấy ra một viên ngọc ghi hình — vật phẩm hắn đã chuẩn bị từ trước. "Oan nghiệt của Lạc tộc — vụ án giết người tu luyện tại Hồng Hà — không phải Lạc tộc làm. Mà là Tô Dao, nữ chính, đã giăng bẫy."
Hắn kích hoạt viên ngọc. Hình ảnh hiện ra — Tô Dao cùng một người đàn ông mặc áo đen giết người tu luyện, sau đó đặt vật chứng tại Lạc tộc.
Toàn bộ Lạc tộc nghẹn ngào.
"Đây... đây là sự thật?" Trưởng lão run rẩy.
"Đúng." Cố Lâm Uyên gật đầu. "Và ta sẽ đưa sự thật này đến toàn bộ thế giới tu luyện. Nhưng trước hết —" Hắn nhìn Quý Khinh Trần. "Ta sẽ đưa con gái các ngươi trở về."
Quý Khinh Trần bước tới, trước mặt những người đồng tộc đã từng ruồng bỏ cô. Nước mắt cô lăn dài.
"Con... con xin lỗi..."
"Không cần xin lỗi." Cố Lâm Uyên nói. "Ngươi không có lỗi. Là họ đã sai khi không tin ngươi."
Hắn quay lại nhìn trưởng lão.
"Lạc tộc sẽ không bị diệt. Ta sẽ bảo vệ các ngươi. Nhưng điều kiện là — các ngươi phải nghe ta."
Trưởng lão nhìn Cố Lâm Uyên lâu. Rồi ông quỳ xuống.
"Lạc tộc nguyện theo Cố Lão Gia."
---
Chương 4: Thiên Mệnh Đại Phản Phái
Một tháng trôi qua.
Cố Lâm Uyên đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống thế giới bên dưới. Quý Khinh Trần đứng cạnh hắn, tu vi đã tăng vọt nhờ pháp môn hắn truyền thụ.
"Sư tôn, ngài thực sự định đối đầu với cả thế giới tu luyện sao?"
"Không phải đối đầu." Cố Lâm Uyên nói. "Là thay đổi."
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi khí vận vẫn đang tích tụ — nhưng lần này, không phải về phía thiên mệnh chi tử. Mà về phía hắn.
Trong nguyên bản, hắn là kẻ phản diện nhỏ, chết không ai thương. Nhưng giờ, hắn đã trở thành Thiên Mệnh Đại Phản Phái — kẻ phản diện mạnh nhất, kẻ mà cả thế giới phải dè chừng.
"Ta sẽ không chết như trong nguyên bản." Cố Lâm Uyên nói, giọng kiên định. "Ta sẽ sống. Ta sẽ bảo vệ những người bị oan. Ta sẽ phá vỡ vận mệnh đã định. Và ta sẽ chứng minh —"
Hắn giơ tay, kiếm quang xé toạc bầu trời.
"— kẻ phản diện, mới là người kiểm soát vận mệnh."
Quý Khinh Trần nhìn sư tôn, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Cô không biết tương lai sẽ ra sao. Nhưng cô biết — lần này, cô sẽ không chết trong tuyệt vọng.
Lần này, cô sẽ sống như một kẻ phản diện.
---
Thế giới huyền huyễn nữ tần, nơi thiên mệnh chi tử là trung tâm, nơi nữ chính nắm quyền, nơi phản diện chỉ biết chết — đang dần thay đổi.
Bởi vì một kẻ đã xuyên sách vào đây, không để mình làm bia đỡ đạn, mà để trở thành Thiên Mệnh Đại Phản Phái.
Và câu chuyện này, mới chỉ bắt đầu.