Dưới chân Núi Bất Pháp nơi sương mù vĩnh viễn khoác lên vách đá lởm chởm tấm màn bạc, quán trọ "Vô Năng Cư" dựng nghiêng như xương sườn của con quái thú hóa đá. Không đèn lồng, không biển hiệu – chỉ tiếng gió rít qua khe gỗ mục tố cáo sự hiện diện của nơi trú chân bí ẩn này. Luật lệ sắt đá treo lơ lửng trên cửa: "Kẻ nào dấy động phép thuật, mạng sống bỏ lại làm vật thế".
Những bóng người lầm lũi len vào trong như cơn ác mộng tập thể. Mùi gia vị Tây Vực – thì là Ai Cập nồng nặc, bột nghệ Tích Lan – bám lấy tấm áo choàng của năm nhân vật dị biệt. Người đàn ông mắt một mí với tẩu thuốc chạm hình rắn Naga không bao giờ chịu nhả khói; phụ nữ che mặt bằng đồng xu Ottoman nhưng bước đi khiến sàn gỗ đóng băng mỏng. Họ đến không phải để nghỉ ngơi, mà để tìm kiếm Tân Chú Kim Cô – lời đồn về chiếc vòng mới được rèn từ máu của Tôn Ngộ Không vẫn còn nóng hổi dưới địa ngục.
Bốn góc quán, nhà sư mặt mộc mặc áo vá chằng vá đụp rót trà đắng cho đệ tử. Tấm vải vàng giả làm khăn đội đầu phủ lên vòng xăm "Cấm Cô" của Trư Bát Giới. Đường Tăng không tụng kinh, không cầm tích trượng – ngón tay gõ nhịp loạn lên bàn gỗ, mắt liếc theo nhóm Tây Vực. Tiếng thì thầm của Sa Tăng vỡ ra từ góc tối: "Sư phụ... nếu phát hiện thân phận, bọn chúng sẽ biết Đường Tăng đây chính là..."
Chủ quán bỗng đập tay xuống bàn, năm ngọn nến đen bật sáng bằng thứ lửa không cần phép thuật. "Trò chơi Sói Hoang Kim Cổ bắt đầu!". Mảnh giấy ố vàng trượt vào tay mỗi người. Phiên bản luật lệ kỳ quái được thêu hình Bạch Cốt Tinh và Ngưu Ma Vương: "Kẻ giấu mặt ăn thịt thánh tăng buổi đêm, ban ngày đội lốt người tranh cãi."
Trư Bát Giới nín thở xé tờ giấy – lá bài "Thiên Binh" với hình Chu Ngọc Câu liếm máu. Từ bóng tối phía nhóm Tây Vực, gã đàn ông mang tẩu thuốc Naga cười khẽ buông ra mật hiệu: "Kim Cô giả rơi vào tay ai, kẻ đó hóa đá trước bình minh." Đêm đầu tiên trên Núi Bất Pháp chưa bao giờ dài đến thế.