"Tán Tỉnh Xong Rồi Chạy" - Vòng Quay Đau Thương Ba năm. Đủ để một vết thương hằn sâu như con dao cứa, đủ để một người trưởng thành thành công, đủ để một người giấu mình trong bóng tối của nỗi đau và bí mật. Ba năm sau cái ngày hủy diệt mọi thứ - ngày con trai họ, đứa con chung giữa Ninh Hy và Bùi Khánh Hàn, ra đi chỉ trong im lặng của phòng bệnh ngay trước mắt họ, kéo theo sự tan vỡ của tình yêu và hy vọng, khiến cô thực sự "tán tỉnh rồi chạy" một cách đau đớn hơn cả lần trước. Ninh Hy đã chạy. Cô chạy khỏi tất cả, chạy khỏi Hà Nội náo nhiệt, chạy khỏi những kỷ niệm buốt tim, chạy vào một công việc mới, một cuộc sống mới nơi tên của Bùi Khánh Hàn chỉ là những lời xì xào cũ kỹ, không còn quyền lực chi phối. Nhưng cách mạng nào cũng có giá. Giá cô phải trả là cuộc sống vất vả với một đứa con nhỏ, là nỗi cô đơn xé lòng mỗi đêm, là sự im lặng nặng nề bao bọc bí mật lớn nhất: đứa trai bé bỏng, lý do cô sống còn ấy, vẫn còn sống. Con trai cô, An An, người được cô che chở trong suốt ba năm qua, là lý do khiến cô phải sống, và cũng là gánh nặng lớn nhất – bí mật cô dốc sức che đậy. Cuộc sống tưởng như sẽ lặng lẽ trôi tiếp cho đến khi một cơn địa chính ập đến. Tập đoàn Bùi Khánh Hàn, gã khổng lồ do chính Bùi Khạnh Hàn – người đàn ông sau cả thập kỷ "tán tỉnh rồi chạy", giờ là ông chủ quyền lực, đáng gờm – đứng đầu, bất ngờ thâu tóm công ty mà Ninh Hy đang cống hiến tất cả máu xương. Thông báo mua lại khiến Ninh Hy như ngợp. Không gian làm việc mới, mới mẻ nhưng lạnh lẽo, nơi vị trí quyền lực nhất lại thuộc về gã đàn ông mà cô đã dồn hết nỗi đau và sự căm hờn ba năm qua – Bùi Khạnh Hàn. Anh ta đổi khác, gác lại vẻ "tán tỉnh" bồng bột của ngày xưa, trở thành một sếp nghiêm nghị, đôi khi lạnh lùng nhưng không kém sắc và quyền lực. Mỗi lần gặp mặt trong phòng họp, mỗi lần anh ta nhìn cô bằng ánh mắt đầy câu hỏi không lời, Ninh Hy đều cảm thấy tim đập thình thịch. Bí mật về An An – đứa con mà anh ta vẫn tin là đã khuất – trở thành quả bom hẹn giờ treo lơ lửng trên đầu cô. Sự thật luôn có cách lộ diện dù cô che giấu khéo đến đâu. Một buổi họp quan trọng tại biệt thự của Bùi Khạnh Hàn lúc muộn, khi Ninh Hy đang cố gắng thu dọn tài liệu và nhanh chóng rời đi để tránh gặp gỡ riêng, một tiếng gọi hồn dễ thương vang lên. "Bố ơi!" – Tiếng An An, rộn ràng và đầy tự nhiên, như thể được gọi hàng ngày, khiến không khí đông cứng lại. Ninh Hy như hóa đá, máu lạnh ngược lên tận óc. Bùi Khạnh Hàn, người vừa còn đứng bề trên với vẻ mặt chuyên nghiệp, quay người lại với ánh mắt kinh ngạc tột độ, khi thấy một cậu bé có đôi mắt giống hệt hệt anh, đang chạy về phía anh với nụ cười tươi như hoa. Trong tĩnh lặng đến nghẹt thở, Bùi Khạnh Hàn nhìn từ cậu bé, sang khuôn mặt tái nhợt của Ninh Hy, rồi lại quay nhìn đôi mắt quen thuộc sinh động, sống động. Sự thật phũ phàng như một nhát búa bổ xuống: Con trai mà anh tin đã mãi mãi mất đi, đứa trẻ anh ngẫm nghĩ từng đêm, từng khắc với nỗi đau và tội lỗi chia cắt, giờ đây đứng đây, sống, khỏe mạnh, và... gọi anh là "bố". Bàng hoàng, đau đớn, và một cơn sóng ngầm cảm xúc mạnh mẽ, dồn nập không thể che giấu đã cuốn trôi mọi vẻ ngoài điềm tĩnh của anh. Không lời nào thoát ra được khỏi môi anh, chỉ có ánh mắt – ánh mắt của một người vừa bị đánh thức từ cõi chết và vừa nhận ra cả một bầu trời lầm lỡ đang đổ ập xuống. Từ chỗ là cô gái bị bỏ rơi, chạy trốn trong đau thương, giờ Ninh Hy trở thành người giữ bí mật đau đớn nhất. Từ chỗ là ông chủ ngạo mạn, "tán tỉnh rồi chạy" rồi tìm kiếm sự an ủa bằng quyền lực, Bùi Khạnh Hàn giờ là một người đàn ông bàng hoàng, sững sờ, đứng trước một hiện sống thực - con trai anh - thứ anh chưa bao giờ nghĩ mình có lại được. Và lời gọi thân thương "Bố ơi!" ấy, như một mũi búa đập vỡ mọi bức tường kiêu hãnh, tất cả sự mặc cả, tất cả những kế hoạch vội vã ra đi như ngày xưa, để lộ ra một thực tế phũ phàng: Vòng đắc địa và sai lầm của họ chưa hề kết thúc. Nó mới chỉ thực sự bắt đầu.