Trong buổi tiệc tất niên của công ty, không khí náo nhiệt và men rượu khiến Lâm Ngữ Mặc mất kiểm soát. Cô không nhớ rõ bản thân đã say đến mức nào, chỉ biết khi tỉnh dậy, căn phòng xa lạ và vị lạnh lẽo của rượu vẫn còn vương trên môi. Bên cạnh là người đàn ông nổi tiếng trong công ty - Tần Mục Xuyên, tổng giám đốc lạnh lùng chưa từng có tin đồn qua lại với bất kỳ phụ nữ nào. Cô hoảng loạn, cố tìm cách thoát ra trước khi anh tỉnh giấc, tự nhủ rằng đây chỉ là một tai nạn, chẳng ai cần biết. Cô giữ im lặng, tránh né mọi ánh mắt nghi ngờ, tự nhủ rằng chuyện đã qua thì nên chôn chặt trong lòng. Hai tháng sau, kết quả xét nghiệm hiện lên hai vạch đỏ rõ ràng. Lâm Ngữ Mặc run rẩy cầm tờ giấy trên tay, cảm giác như cả thế giới sụp đổ. Cô không dám nghĩ đến phản ứng của Tần Mục Xuyên, càng không dám tưởng tượng cuộc sống của mình sẽ thay đổi ra sao. Không còn lựa chọn nào khác, cô quyết định bỏ đi, rời khỏi thành phố, cắt đứt mọi liên lạc. Với số tiền tích cóp ít ỏi, cô tìm đến một thị trấn nhỏ, thuê một căn phòng trọ đơn sơ, bắt đầu cuộc sống lẩn trốn. Cô cố gắng tìm công việc tạm bợ, ngày ngày tự hỏi liệu mình có thể giữ bí mật đến bao giờ, và liệu đứa trẻ trong bụng có đủ sức chờ đợi câu trả lời từ người cha vô hình kia hay không. Những ngày tháng sau đó, Lâm Ngữ Mặc sống trong nỗi sợ bị phát hiện, nhưng cũng dần quen với sự yên bình giả tạo của cuộc trốn chạy. Cô tự hỏi liệu có ngày nào cô phải đối mặt với sự thật, và liệu người đàn ông lạnh lùng kia có bao giờ tìm ra tung tích của "Bà Bầu Chạy Trốn" hay không.