Tàu Hỏa Titipo (Phần 1)
Bầu trời Làng Tàu hửng sáng trong làn sương mỏng. Trên đường ray uốn lượn quanh những ngọn đồi cỏ non, Titipo - chú tàu hỏa mũi đỏ tươi - đứng im như đang nín thở. Hơi nước bốc lên từ ống khói loạn nhịp, phản chiếu tâm trạng bồn chồn của chú. Từ ngày được đưa về làng, chưa ai thực sự giao cho Titipo một nhiệm vụ quan trọng. "Mình chỉ toàn chở hành lý hoặc… lá khô thôi mà", chú lẩm bẩm, ánh mắt thoáng buồn nhìn về phía đoàn tàu cũ kỹ đang oai vệ tiến vào ga.
Trưởng làng Hector - người đàn ông râu dài với chiếc đồng hồ bỏ túi luôn đúng giờ - vẫn thở dài mỗi khi thấy Titipo lấm lem vệt than. "Một ngày nào đó, cậu sẽ hiểu đường ray không dành cho trò đùa!" - ông nghiêm nghị cảnh báo. Thế nhưng, sáng nay, khi cơn mưa rào đêm qua khiến đường sắt trơn trượt, một sự cố bất ngờ xảy ra: cây cổ thụ già đổ chắn ngang đường tàu, cắt đứt tuyến đường duy nhất dẫn đến thị trấn cảng.
Những đoàn tàu già đời nhất làng chần chừ. "Đường ray nguy hiểm lắm! Chúng tôi không thể mạo hiểm với mấy cái phanh cũ kỹ này!", tàu Gritz - anh cả trong làng - càu nhàu. Titipo bỗng tiến về phía trước, tiếng còi vang lên kiên quyết: "Tôi… tôi sẽ thử!". Cả ga xôn xao. Bà cụ Mabel gần đó lo lắng siết chặt tay đứa cháu nội, còn cậu bé Tommy thì hét lên: "Titipo làm được mà! Cháu tin chú ấy!".
Với tiếng máy rền rĩ như trái tim đang thúc giục, Titipo chậm rãi lăn bánh. Đoạn đường dốc đầy bùn đất khiến chú trượt ngay vòng đầu, nhưng rồi Titipo bất ngờ khẽ nghiêng người, dồn lực vào hệ thống bánh sau - kỹ thuật chú tự mày mò sau những lần chơi đùa trên đồi. Từng mét đường ray lần lượt lùi lại phía sau. Khi cây gãy đổ hiện ra, không chờ ai chỉ dẫn, Titipo chủ động lùi về ga nhờ, dùng dây xích được cột sẵn kéo cây ra ngoài trong tiếng reo hò của những người đến giúp.
Trên đường về, đầu máy Titipo lấm lem bùn đất, nhưng nụ cười rạng rỡ. Tommy chạy ùa đến dán lên thành tàu bức vẽ nguệch ngoạc hình chú tàu mũi đỏ giữa vòng nguyệt quế. Trưởng làng Hector lần đầu chậm rãi gật đầu: "Cậu… đã chứng tỏ mình dũng cảm". Titipo biết, đây chỉ là khởi đầu. Nhưng chuyến đi ấy khiến chú hiểu: lòng tin không đến từ ống khói bóng loáng, mà từ cách ta vượt qua những đoạn đường gập ghềnh nhất.