Trong một thế giới chốn dày đặc những đồ nhựa dùng một lần, những Chai nhựa đựng nước, những hộp đựng thức ăn, những bao bì mỏng manh, liệu chúng ta có đang tự tay vô thức đặt ra một rào cản vô hình cho tương lai của chính mình? Một bộ phim tài liệu gần đây đã đi sâu vào câu hỏi gai góc này, không phải qua lý thuyết suông mà bằng một hành trình thực tế, đầy tính thử nghiệm và hy vọng, của sáu cặp đôi đang trong hành trình tìm kiếm một đứa con.
Bộ phim không chỉ đơn thuần là một hồ sơ y khoa về hiếm muộn. Nó là một bản ghi chép trực quan, đầy cảm xúc, về việc những cặp đôi này quyết định "cắt đứt" với một thứ đã trở nên quá thân quen: nhựa. Họ không chỉ tránh xa những đồ dùng nhựa rõ ràng, mà còn tiến hành một cuộc "thanh lọc" toàn diện trong ngôi nhà và cuộc sống hàng ngày. Thay vào đó là những vật dụng bằng thủy tinh, gỗ, kim loại, và một lối sống cẩn trọng hơn với mọi thứ đựng đồ ăn, uống nước, hay thậm chí là những sản phẩm chăm sóc cá nhân.
Quyết định này dựa trên một luận điểm khoa học ngày càng được quan tâm: các hợp chất hóa học trong nhựa, đặc biệt là những chất gây rối loạn nội tiết như BPA và các chất tương tự, có thể xâm nhập vào cơ thể, can thiệp vào hệ hormone - yếu tố then chốt cho quá trình rụng trứng, thụ tinh và mang thai. Trong khi đó, cơ thể phụ nữ và đàn ông cũng có cơ chế thải độc tự nhiên, nhưng liệu liệu lượng chất gây hại tích tụ qua thời gian có vượt quá ngưỡng cho phép không? Hành trình "thải độc nhựa" của các cặp đôi chính là một cách để giảm tải gánh nặng cho cơ thể, tạo ra một "môi trường thuận lợi" bên trong cho sự sống mới được hình thành.
Phim tài liệu theo dõi từng tuần, từng tháng, khi họ thay đổi thói quen mua sắm, nấu ăn, thậm chí là cất giữ đồ đạc. Chúng ta được chứng kiến sự đồng hành của những bác sĩ, chuyên gia dinh dưỡng, những người nghiên cứu về độc tố môi trường, những người cung cấp những góc nhìn khoa học đằng sau quyết định táo bạo này. Đồng thời, phim cũng không bỏ qua những góc khuất: sự mệt mỏi, áp lực từ gia đình, xã hội, hay những lúc hoài nghi về tính khả thi của một cuộc sống "phi nhựa" trong xã hội hiện đại.
Điều khiến bộ phim đặc biệt lôi cuốn không phải là một kết luận y khoa chắc chắn rằng "thải độc nhựa sẽ chữa lành hiếm muộn", mà là câu chuyện về sự chủ động, về việc lấy lại quyền kiểm soát sức khỏe và tương lai của chính mình. Đó là hành động của những con người, trong tuyệt vọng và hy vọng, dám thử nghiệm một con đường khác, dám đặt câu hỏi về những thứ tưởng chừng bình thường. Phim là một lời mời gọi, không phải để chúng ta hoảng sợ, mà để tỉnh táo hơn: rằng đôi khi, để tìm thấy sự sống mới, ta cần dũng cảm loại bỏ những thứ cũ kỹ, vô hình nhưng có thể đang ngầm hủy diệt, giữa một thế giới đang ngập tràn trong rác nhựa.