Trong thế giới tưởng chừng vô biên ấy, sự va chạm giữa hai dòng chảy tu luyện đã rạn nứt bầu trời. Tân thuật - với cỗ máy phun trào ánh sáng laser, bàn tay robot vận chuyển linh khí như mạch máu nhân tạo - đang nuốt chửng từng tấc đất cổ xưa. Trái tim Cựu thuật ngàn năm run rẩy trong cơn hấp hối, những bí kíp mực tàu bay loạn xạ như lá vàng cuối mùa. Ấy thế mà giữa ngọn lửa tàn, Vương Huyên bỗng cháy lên như than hồng ngoan cố. "Hóa ra ngươi cũng chỉ là đom đóm trước hỏa diệm sơn!" - tiếng cười nhạo của Tân thuật gia vang lên ngày cậu thất bại ê chề trước cỗ Liệt Tiên Cơ Giới. Nhưng đêm ấy, khi tay chạm vào phiến ngọc rạn nứt trong đống tàn tích tổ đình, luồng khí cổ chảy xoáy vào huyệt đạo khiến gân xanh trên cổ tay cậu uốn lượn như rồng quẫy. Thứ ánh sáng bạc lạnh lùng ấy dẫn lối cậu tới Mật Lộ - tổ chức chìm sâu dưới lòng hồ Vân Mộng tựa mạng nhện tơ máu. Hành trình của cậu là chuỗi va đập đẫm máu và những khám phá khiến xương sống buốt giá. Từ trận chiến ở Bắc Đẩu Huyệt khi cướp lại Thí Luyện Chí Bảo từ nanh vuốt Tân thuật, đến khoảnh khắc đối mặt với Thâm Không Bỉ Ngạn - vực thẳm nơi các Liệt Tiên ngủ say trong lồng kính nguyên tử. Mỗi bước chân cậu giẫm lên lớp tro tàn của sự thật: tu chân không phải mê tín, mà là mã khóa vũ trụ bị chôn vùi bởi tham vọng khoa học điên loạn. Khi thiên thạch mang tên "Tịch Mịch" lao về địa cầu, cảnh tượng Thiên Cơ các sụp đổ trong biển lửa Tân thuật khiến Vương Huyên nghiến răng nứt máu. Cậu nhìn bàn tay mình - nơi dòng Cựu thuật đang hóa thành vầng trăng máu - rồi phóng thẳng vào tinh vân đang nuốt chửng dải Ngân Hà. Phi thuyền Mật Lộ gầm lên như mãnh thú trước vực Thâm Không Bỉ Ngạn, nơi ranh giới giữa tu sĩ và quái vật chỉ là sợi chỉ mỏng manh...