Mấy nghìn năm trước, nơi vùng đất cực hàn quanh năm tuyết phủ, thân thể Dao Linh Nhi - nữ thần bếp của tộc tiên - gần như nát tan sau cơn lôi hỏa độ kiếp. Thất bại. Hai chữ ấy như dao cứa vào linh hồn nàng khi hơi thở dần yếu đi. Ấy vậy mà, chính ánh lửa trời tưởng chừng thiêu rụi vạn vật kia lại vô tình làm rung chuyển tầng băng vạn niên. Lớp phong ấn cổ xưa nứt vỡ, giải thoát cho hồ yêu Thanh Khâu - kẻ bị giam cầm nơi đây từ thuở hồng hoang vì tội "dám nhòm ngó Cửu Thiên Huyền Hỏa". Khói độc từ vết thương của Dao Linh Nhi khiến Thanh Khâu choáng váng, nhưng hắn vẫn cắn răng cõng nàng thoát khỏi hỏa diễm. Máu nàng thấm ướt vai hắn, mùi máu tiên tộc kỳ lạ khiến trái tim hồ ly vốn đã chai sạn bỗng thổn thức. Tiếng truy sát của chư tiên văng vẳng sau lưng, Thanh Khâu nghiến răng lao vào miệng núi lửa đã tắt - nơi hắn từng bị giam cầm, giờ lại thành nơi trú ẩn cho cả hai kẻ bị truy bức. Bóng tối ôm lấy họ, chỉ còn tiếng thở dồn dập hòa cùng mùi máu tanh nồng. Ba mùa tuyết rơi trôi qua trong hang động tối tăm. Dao Linh Nhi mở mắt thấy bóng dáng Thanh Khâu còng lưng giã thuốc bên lò lửa bập bùng. Cử động nhỏ nhất của nàng lập tức khiến đôi tai hồ ly dựng thẳng: "Đừng động! Đội quân Thiên La vẫn rình ngoài kia!" - Giọng hắn khàn đặc hơn ba năm trước. Nàng chưa kịp cảm ơn thì đã nghe tiếng cười khẽ: "Ngươi phải sống để ta còn đòi nợ cứu mạng đấy, tiểu thần bếp". Những ngày dưỡng thương, Dao Linh Nhi ngỡ ngàng phát hiện Thanh Khâu không phải yêu tà như lời đồn đại. Ánh mắt lạnh băng mỗi khi nhắc đến tiên giới lại dịu dàng khó hiểu khi hắn nhặt từng cánh tuyết đầu mùa về nấu trà cho nàng. Có đêm giá rét, bóng hồ ly dài ngoẵng in lên vách đá, đuôi chín cọng xõa ra như tấm chăn ấm ôm lấy thân thể run rẩy của tiên nữ. Mối tình giữa kẻ săn và con mồi nảy mầm tự lúc nào chẳng ai hay. Mười năm sau, điện Hỏa Vân chấn động bởi tiếng quát của Mặc Nam. Bậc đại sư huynh chiến công hiển hách ném xuống trước mặt Dao Linh Nhi chiếc túi gấm thêu hình hồ ly - vật tặng sinh nhật Thanh Khâu tự tay nàng khâu 999 ngày. "Hắn đã trộm bảo vật điện Thiên Thủ!" - Mặc Nam chỉ tay về hướng động băng, nơi khói đen cuồn cuộn bốc lên. Tin tưởng tuyệt đối vào sư huynh, Dao Linh Nhi lao đi trong cơn thịnh nộ. Khi nàng nhìn thấy Thanh Khâu đứng giữa đống băng vụn, tay nắm viên Châu Tỏa Hồn rực lửa, trái tim nàng như đông cứng. Chẳng thèm giải thích, hồ yêu nhe răng cười đắng: "Cuối cùng ngươi cũng giống bọn chúng!". Hóa ra đây là bẫy của Mặc Nam - kẻ đã dùng huyễn thuật giả dạng Thanh Khâu đánh cắp bảo vật rồi vu tội. Ngọn hỏa chưởng cuồng nộ của Dao Linh Nhi xuyên qua ngực hắn lúc nào không hay. Mắt Thanh Khâu mở to, ngã xuống trong vũng máu lan ra như cánh hồng gãy. Trước khi tan thành tro bụi, hắn thều thào: "Ta... chưa từng phụ ngươi..." Dao Linh Nhi vật vã ôm lấy đống tro tàn vẫn còn hơi ấm. Tiếng hét xé lòng của nàng khiến vách băng ngàn năm nứt toác. Nàng biết mình vừa giết chết tình yêu đích thực duy nhất trong hằng hà kiếp sống. Quỳ trước Tam Thanh điện, nàng kêu xin chuyển thế để hóa giải nghiệp chướng. Các lão quân thần vung tay gật đầu, mắt lạnh như băng: "Hồn của hắn đã tán loạn khắp nhân gian. Nếu ngươi dám đi tìm, ắt sẽ gặp nghiệt duyên còn đau khổ gấp vạn lần!". Dưới phàm trần, cậu bé Hạ Tiêu Dao co rúm trong góc chợ. Ba năm trước ngôi làng nhỏ bỗng bùng cháy dữ dội - thứ lửa xanh lè nuốt chửng hơn trăm mạng người trong đêm. Cha mẹ Tiêu Dao biến thành cột than đen trước mắt cậu. Đôi mắt đứa trẻ 7 tuổi ấy từ khoảnh khắc đó mang màu máu. Năm 15 tuổi, đao trong tay cậu lần đầu tiên chém đứt cổ tên địa chủ - kẻ đã bán cha cậu vào mỏ than chết người. Dòng máu nóng hổi văng lên mặt khiến cô bé diệp hạ trắng hỗn láo ngất xỉu. Lúc tỉnh dậy, cậu thấy bên gối có gói thuốc trị thương cùng lời nhắn gió bay: "Trả thù bằng cách nuốt hận vào trong, chỉ có ngu ngốc mới lao đầu vào lửa". Từ đó, mỗi lần Tiêu Dao suýt mất mạng lại có người bí ẩn cứu giúp. Những vụ hỏa hoạn kỳ lạ cứ bám riết lấy cậu - khiến dân làng xì xào bảo cậu là "quỷ lửa". Kinh dị nhất là vụ cháy tu viện Từ Tâm, nơi tám phật tử hóa thành than chỉ sau một đêm mà chẳng có lấy một tiếng la hét. Tro tàn nơi ấy vẫn toát ra khí lạnh như băng, trái ngược hẳn với những vụ cháy thường. "Hoả hoạn này không phải do người phàm gây ra." - Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng khi Tiêu Dao đang lục lọi đống đổ nát. Cô gái áo hồng nhạt bước ra từ cột khói, tay cầm mảnh gương vỡ phát sáng xanh lè: "Vụ này liên quan đến Lôi Đình chín tầng trời... và cả mối thù xưa của ta với người". Tiêu Dao choàng tỉnh giấc mơ hôm nào - nơi hắn thấy mình bị xiềng trong biển lửa, trước mặt là bóng tiên nữ tay cầm đoản đao rực sáng.