Đối với Valerie Cherish, ánh hào quang không chỉ là thứ bà muốn giữ lại—mà là thứ bà cảm thấy mình phải có để chứng minh mình vẫn còn đáng giá. Sau năm tháng bị lãng quên, những thành công trong quá khứ giờ đây chỉ còn là bóng ma ám ảnh. Và khi cơ hội duy nhất dành cho một người trong tuổi bốn mươi như bà xuất hiện—một vai phụ trong sitcom mới của đài HBO—bà nhận ra mình không còn gì để mất. Không có cái giá nào là quá cao, vì bà tin rằng, chỉ cần trở lại màn hình, mọi thứ sẽ lùi vào quá khứ: sự thất bại, những mối quan hệ đổ vỡ, cả hình ảnh một người phụ nữ đã từng vô cùng nổi tiếng rồi rơi vào vô thưởng vô phạt. Chính trong cơn tuyệt vọng ấy, bà gật đầu đồng ý cho dàn máy quay của The Comeback được theo chân mình mọi lúc, mọi nơi. Bà biết rõ đây là một giao kèo với quỷ dữ: để được nhìn thấy, bà phải đánh đổi sự riêng tư—cả những khoảnh khắc tồi tệ nhất khi bà cãi vã với chồng cũ, khi bà tự nghiền ngẫm trước gương, khi bà cố gắng giữ nụ cười tươi tắn trong khi bên trong đang tan nát. Nhưng bà cũng biết, trong thế giới giải trí, một khuôn mặt cũ được nhìn thấy còn hơn một khuôn mặt mới hoàn toàn vắng bóng. Bà sẽ trở thành nhân vật chính trong chính câu chuyện của mình—một vở kịch không có kịch bản, chỉ có những cảnh quay sống động, thô ráp và vô cùng chân thực về một người phụ nữ đang cố gắng làm lại mọi thứ, giữa lúc cả thế giới đang dõi theo. Sự hiện diện của máy quay trở thành thanh kiếm hai lưỡi: vừa là cơ hội lớn nhất để bà được chú ý, vừa là tấm gương phản chiếu khắc nghiệt nhất cho mọi lớp trang điểm, mọi lời nói dối tự an ủi, mỗi thất bại nhỏ trong cuộc chiến giữa Valerie thật—từng trải, mệt mỏi, đôi khi rẻ tiền—và Valerie mà bà vẫn khát khao trở thành: một ngôi sao không tì vết, được yêu mến, được tôn kính. Bà sẵn sàng trả giá, dù giá đó có thể là chính sự tự trọng còn sót lại.