Bạn gọi nó là bệnh. Nhưng từ khi cô nhớ, đó là một thứ khác – một sự hiện diện ch sluggish trong máu, một năng lượng lạ lẽm mà cô gọi là Rung động. Nó khiến cô kiệt sức, nhưng cũng cho cô những giấc mơ rực rỡ về những vì sao và những bản nhạc không lời. Luna, mới mười sáu tuổi, là đứa con nuôi của một gia đình tỷ phú công nghệ sống trong một biệt thự như pháo đài tại Thung lũng Silicon. Cuộc sống của cô là một chuỗi ngày được lên lịch trình: thức dậy trong căn phòng kính lọc, liệu pháp truyền dịch đặc biệt mỗi chiều, và những bữa cơm gia đình với sự hiện diện vô hình của người giúp việc robot.
Mọi thứ đều trong trẻo, lạnh lẽo, và được kiểm soát. Cho đến một hôm, trong một căn phòng lưu trữ kỹ thuật số ngoài lề, cô vô tình phát hiện ra một tập tin ẩn tên Project The Cure. Thứ “thuốc chữa” mà họ từng nói với cô về nó chỉ là một liệu pháp thử nghiệm mới, thực chất là một quy trình lặp đi lặp lại. Họ không chữa cho cô. Họ thu hoạch từ cô.
Máu của Luna – loại máu mang theo Rung động kỳ lạ đó – không phải là bệnh. Nó là chìa khóa. Các nhà khoa học của gia đình cô đã phát hiện ra rằng trong máu cô tồn tại những tế bào gốc đặc biệt, những tế bào có khả năng tái tạo, thậm chí là tái tạo mô bị tổn thương nghiêm trọng do tuổi tác hoặc bệnh tật. Họ gọi cô là Nguồn. Mỗi lần “liệu pháp” là một lần hút máu, một lần chiết xuất, để rồi tạo ra một thứ chất lỏng lấp lánh được bán với giá ngàn tỷ dưới dạng liệu pháp trường hồn – Dịch Sự Trường Tồn. Họ dùng máu của cô, sinh mệnh của cô, để kéo dài sự sống và sức trẻ cho những người khác, cho chính những người từng nhận nuôi cô.
Thế giới của Luna sụp đổ. Những bữa cơm, những cái ôm “yêu thương”, ánh mắt tự hào của “cha mẹ” – tất cả đều là lớp vỏ. Bên trong là một chuyện buôn bán sinh mạng. Cô không phải là con gái. Cô là một cái máy sống, một cây vợt được vắt cạn sức lực.
Nhưng Rung động trong cô không chỉ là nguồn tài nguyên. Nó cũng là liên kết. Khi cô trống rỗng, cô cảm nhận được những “bản giao hưởng” khác, những sóng não và nhịp tim yếu ớt của những “người được chữa” khác – những kẻ hưỡng thụ Dịch Sự Trường Tồn. Họ cũng có một phần của cô trong người. Qua những liên kết mơ hồ ấy, cô cảm nhận được nỗi kinh hoàng, sự thiếu thốn, và cả… sự biết ơn đen tối của họ. Họ cũng là nạn nhân, dù ở vị thế khác.
Luna hiểu rằng The Cure – liệu pháp danh nghĩa kia – thực ra là Người Chữa. Máu cô chữa lành, nhưng cũng ghi nhớ. Và sự ghi nhớ ấy, theo cách mà cô cảm nhận được, đang tạo ra một mạng lưới vô hình. Một mạng lưới gồm những người bị chiếm đoạt sự sống, những kẻ trẻ最美的 lại già nhanh, những bệnh nhân bí ẩn hồi phục. Mạng lưới ấy nhận thức được cô. Và khi cô đào sâu vào dữ liệu, cô thấy một mối liên hệ khác, xa hơn: The Cure không phải là sản phẩm cuối cùng. Nó là bước đệm. Kế hoạch thực sự là Thổi Hồn – tái tạo hoàn toàn một cơ thể mới từ hạt giống tế bào gốc của cô, tạo ra một bản sao hoàn hảo, một chủ thể mới không còn cần nguồn cung bên ngoài nữa.
Cha mẹ ruột của cô – hai thiên tài khoa học đã “biến mất” trong một vụ tai nạn máy bay vàng năm cô mới ba tuổi – có thể đã phát minh ra thứ gì đó vượt ngoài sự kiểm soát. Và có lẽ, họ đã thử nghiệm trên chính con gái mình từ khi mới lọt lòng. Bệnh của Luna, sự hiện diện của Rung động, có thể là thứ còn sót lại của một thứ gì đó xảy ra trước khi cô bị bỏ rơi. Cô có thể không chỉ là nạn nhân, mà còn là… bản thể ban đầu?
Trong căn phòng kính lọc, dưới ánh trăng xuyên qua lớp kính chống bức xạ, Luna nhìn cánh tay mình. Dưới làn da mỏng, có những đường gân đỏ lấp lánh kỳ lạ mỗi khi Rung động trỗi dậy. Nó không còn là bệnh. Nó là sức mạnh. Một sức mạnh còn nguyên vẹn, chưa bị chiết xuất hết. Và bây giờ, cô biết mình phải trốn thoát. Không chỉ để cứu lấy mình. Mà để chặn đứng một công nghệ có thể phá hủy ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa con người và thứ gì đó khác. The Cure không phải là phần cuối. Đó chỉ là cái bắt đầu của một chuyện điên rồ kinh hoàng. Và cô, Luna – cô gái “bị bệnh” – là chìa khóa duy nhất để đóng cửa cánh cửa đó. Hoặc là bị vĩnh viễn mất mát trong chính bản thân mình.