Thế giới ngầm Paris (Phần 2)
Hòn đảo thành của ánh đèn, tựa như một tác phẩm điêu khắc khổng lồ dưới bóng đêm, lại ẩn chứa những mạch máu tối tăm mà ánh đèn rue de Rivoli chói lọi không thể chiếu rọi tới. Đó là Thế giới ngầm Paris – một hệ sinh thái đạo đức riêng, vận hành theo những quy tắc tang thương mà người bình thường chỉ nghe đâu đây như một tiếng thì thầm trong hơi rượu amaretto và mùi ẩm mốc của những căn hầm cổ.
Cô gái trẻ ấy, với tên gọi mới trong danh sách những kẻ đã chết và sống lại của Fury: « Éclair », hiểu ra mình không chỉ vấp phải một tổ chức tội phạm đơn thuần. Fury không phải là băng nhóm; nó là bộ máy trọng tài. Nó không tìm cách thống trị Paris ngầm, mà gìn giữ một thứ hòa bình giữa những cuộc chiến – một trật tự dựng trên sự đánh đổi máu và thông tin, nơi các phe phái từ du đãng đeo kim cương đến những chiến binh cổ tích từng là vệ sĩ của Napoléon có thể ngồi lại cùng một bàn, uống chung một ly cognac, và giao kết những vụ trao đổi có dây chuyền kéo dài qua ba thế hệ. Hòa bình ấy đắt giá, đắt đến mức cái chết của một người đàn ông bình thường như cha cô – một tiểu thương buôn rượu vang cũ kỹ ở khu Marais – lại trở thành một mối đe dọa đối với sự ổn định vốn mong manh ấy.
Bố cô, như cô mới biết được trong những trang sổ tay bị ẩm nát được tìm thấy trong cái hầm rượu đã đóng cửa, từng là một « Nút thắt » nhỏ của Fury. Không phải chiến binh, mà là người giao nhận – những bàn tay vô hình giữ cho các luồng hàng hóa bất hợp pháp, những mảnh đất thể diện, và cả những món nợ âm thầm, không bao giờ lộ diện. Ông chết vì đã giữ im lặng một quy tắc cấm kỵ: không được để những mâu thuẫn cá nhân xâm phạm vào các giao dịch hệ thống. Cái chết của ông, người lạnh lùng và sạch sẽ như một bản hợp đồng bị hủy, chính là thông điệp của Fury: hệ thống này lớn hơn mọi phẫn uất, mọi mối thù cá nhân.
Và giờ đây, Éclair bị dẫn dắt bởi « Lính canh » – một cựu sát thủ có đôi mắt màu xám như bụi đá phiến và một bộ sưu tập dao găm cổ xưa, người này nhận lệnh từ bên trong Fury để « xử lý » cô. Nhưng anh ta không giết cô. Thay vào đó, anh đưa cô vào sâu hơn: qua những cửa hàng sách cũ đóng cửa bán lẻ nhưng mở cửa cho những cuộc gặp kín, qua các quán cà phê ở đại lý sông Seine nơi những cặp mắt lạnh lẽo đo lường nhau qua thành kính, qua nhà hát opera Garnier vào đêm vắng, nơi những gã phú hào đội mặt nạ trưng bày tác phẩm nghệ thuật với giá trị bằng một mạng người.
Thế giới ngầm Paris mà giờ cô bước vào không phải là địa ngục hỗn loạn. Nó là một opera đen được dàn dựng công phu. Sự trả thù ở đây không phải là một phát đơn giản. Nó phải là một vở kịch: cô phải kiếm được một chỗ ngồi trên bàn đàm phán, phải đánh đổi bằng thông tin, bằng một món nợ, bằng chính sự sống của mình. Kẻ sát hại cha cô – một tên lưu manh từ miền Nam nước Pháp được một phe phái nhỏ thuê – thực ra chỉ là một quân cờ. Và Fury, tổ chức gìn giữ hòa bình này, nói với cô bằng giọng điệu của một người dạy âm nhạc giản dị: « Muốn trả thù? Trước hết, hãy hiểu bản nhạc đang được chơi. Sau đó, hãy biết cách thổi một nốt nhạc mới mà không làm đổ chén trà của người khác. »
Cô đang đứng giữa cầuPont Neuf lạnh giá, nhìn xuống dòng sông u ám chảy giữa hai bờ đá. Một bên là Paris ánh đúc, một bên là Paris ngầm. Cô biết rằng hành trình phía trước sẽ không dẫn cô đến một kết thúc đơn giản của việc bóp cò. Nó sẽ dẫn cô vào một trò chơi khuất tất, nơi cô phải học cách sống trong hệ thống đã giết cha mình, và từ đó, tìm ra điểm yếu trong bản hòa ca đẫm máu ấy. Thế giới ngầm Paris không phải là màn chót; nó chính là nhạc nền, và cô Éclair buộc phải trở thành một trong những nốt nhạc áp đảo nhất, nếu cô muốn viết nên cái kết cho chính vở kịch đẫm máu của mình.