Jeanne chỉ mười lăm, nhưng trong đôi mắt cô đã có cái lạnh của tuổi trẻ bỏ lại phía sau. Cô là đứa trẻ mồ côi từ khi nhớ, lớn lên trong những bức tường gỗ cũ kỹ của trại trẻ mồ côi, nơi tiếng cười vang lên lạc lẽng. Rồi một ngày, cả bức tường ấy như tan biến khi đoàn phim The Ice Tower đổ về quay tại ngôi làng ven sông cô sống. Họ nói đây là bản chuyển thể sống động nhất từ truyện cổ tích Nữ Hoàng Tuyết, nhưng với Jeanne, mọi thứ chỉ bắt đầu từ một sự rung động. Đó là buổi chiều, cô len lỏi qua đám đông ký giả và fan cuồng nhiệt, chỉ muốn nhìn thấy bóng dáng người đóng vai Nữ Hoàng Tuyết – Cristina. Và rồi cô thấy cô ấy. Không long linh trong những bức tranh minh họa lý tưởng, mà đầy ma mị, quyến rũ trong một thứ ánh sáng lạnh giá từ máy quay. Cristina mặc một chiếc áo choàng bằng lụa đen bóng, viềnrenh trắng như sương giá, tóc buông xõa ánh bạc dưới cái nắng t additives thuộc về mùa đông. Cô đứng trên một bậc thang dựng tạm, tay cầm một viên ngọc bích lấp lánh, ánh mắt hướng về chân trời xa xôi – chính xác như trong truyện, nhưng lại có một sức hút đẫm chất băng giá và đau đáu mà truyện không hề có. Jeanne hiểu ngay, đây không chỉ là một vai diễn. Đó là một thứ bản lãnh, một sự hiện hữu. Cristina như một bức tượng băng đích thực được dựng lên giữa trời quê, vừa xa vời vừg gần đến lạ. Chẳng ai biết cô từ đâu đến, cũng chẳng ai biết cuộc sống thực của cô ngoài bộ phim. Có những lời đồn rằng cô chỉ sống với trái tim băng giá, rằng cô có thể đứng nhiều giờ liền trong cơn bão tuyết không cần lửa. Điều khiến Jeanne mê mẩn chính là sự trống rỗng và đầy đủ cùng lúc trong đôi mắt Cristina – như thể cô ấy vừa chứng kiến cả một cõi đời băng giá, vừa ấp ủ một ngọn lửa mà người đời không tới gần được. Từ hôm ấy, Jeanne trở thành bóng ma lảnh lót trong bóng ma của đoàn phim. Cô bám theo từng chuyển động của Cristina, học cách cô ấy nâng cằm, cái nhún vai đầy kiêu hãnh, nụ cười nửa miệng như một lời thì thầm chế nhạo thế gian. Cô nhận ra rằng The Ice Tower không chỉ xây dựng một cung điện tuyết trên màn ảnh, mà còn vô hình trung dựng lên một tòa tháp băng riêng xung quanh chính Cristina – một thứ pháo đài cô độc mà ai cũng nhìn thấy nhưng chẳng ai dám chạm vào. Một hôm, trong lúc cả đội đi ăn trưa, Jeanne rời trại trẻ đi lang thang đến khu phông màn được dựng tạm bên bờ sông. Lòng cô thao thức. Và cô thấy Cristina, ngồi một mình trên một chiếc thuyền gỗ cũ kỹ, không phải trong vai, mà là Cô. Đúng là cô ấy. Cristina không mặc áo choàng, chỉ một chiếc áo len xám đơn sơ, đôi chân dài vắt ngang thành thuyền. Cô ta đang chơi một bản nhạc buồn thảm trên chiếc đàn ukulele nhỏ, âm thanh như những mảnh băng vỡ vụn rơi xuống mặt nước. Không có máy quay, không có đạo diễn, chỉ có Cristina và cô đơn. Jeanne đứng từ xa, tim đập thình thịch. Cô hiểu rằng cô đang chứng kiến một khoảnh khắc thiêng liêng, một giây phút mà bức tường băng xung quanh Cristina lún một chút, bộc lộ ra bên trong một con người cũng đang rất lạnh và rất cô đơn. Đó không phải Nữ Hoàng Tuyết, mà là một người phụ nữ trẻ tuổi đang mang gánh nặng của một chuyện tình đã đông cứng, hoặc của một nỗi đau chưa ai biết. Khi câu nhạc kết thúc, Cristina ngẩng mặt lên. Đôi mắt cô chạm vào Jeanne ở bờ sông. Không có nụ cười, không có ánh mắt quen thuộc của ngôi sao. Chỉ một cái nhìn phản chiếu, lạnh lẽo và trong suốt như mặt nước. Một cái nhìn nói rằng: "Cô thấy rồi đấy." Rồi Cristina đứng dậy, vứt chiếc đàn lên bờ, bước qua những tấm ván gỗ lảo đảo và biến mất sau lán phông màn. Jeanne vẫn đứng đó, bàn chân lạnh cóng. Cô biết, cô vừa bước qua một ngưỡng cửa. Không phải cô đã khám phá ra bí mật của ngôi sao, mà là cô đã chọn phục chịu cho sức hút của thứ ánh sáng băng giá ấy. Trong The Ice Tower, có lẽ không ai là người lạnh lùng hoàn toàn. Ngay cả Nữ Hoàng Tuyết, cô vẫn khao khát tình yêu, cũng như Cristina – và có lẽ, cũng như Jeanne – ai đó trong cái thế giới xa lạ này, đang thầm thì tìm kiếm một tia nắng xuyên qua lớp băng dày. Tòa tháp vẫn đứng đó, nhưng giữa những viên ngọc bích lấp lánh và cào lớp sương giá, giờ đây có thêm một bóng hình nhỏ bé, im lặng, đang dõi theo.