Ra tù với hai bàn tay trắng, chẳng đường lui. Hai cô gái chọn con đường mưu sinh duy nhất còn sót lại: dọn dẹp côn trùng. "Mùa Ruồi" - cái biển hiệu tự chế bằng bìa carton dựng bên vệ đường đầy rác trở thành điểm dừng chân cuối cùng. Đồ nghề chỉ vỏn vẹn chai xịt cũ móp méo, lưỡi dao rọc giấy han gỉ và mấy chiếc bẫy chuột đồng nát.
Gã Tư râu xồm từ tiệm vàng bên kia phố là vị khách quen đầu tiên. "Mua vui cũng được một buổi" - hắn châm điếu thuốc dính trên môi khi thấy hai bóng lưng áo ướt đẫm mồ hôi dọn ổ gián trong nhà kho. Nhưng lúc khách hàng thứ ba - gã đàn ông mặt sẹo lê lê đến đặt cọc bằng xấp tiền phong bì rách góc - mọi chuyện đổi dây chuyền. "Các em làm sạch sẽ giúp anh cái kho chứa... đồ đặc biệt" - nụ cười hở ra mảnh răng vàng khè.
Buổi chiều ập mưa tháng tư, chiếc xe bán tải đưa hai người phụ nữ vào khu nhà xưởng bỏ hoang. Không phải kiến hay mối mọt thông thường. Trên sàn xi-măng lưu lại vệt máu khô cong queo như xác bọ cạp, giữa đống mùn cưa vương đầy... đạn đồng. Mùa ruồi khô khốc bắt đầu khi tiếng giun xay lạnh sống lưng vang lên từ góc nhà tối.