Đèn neon của The Last Beergin nhấp nháy đỏ chói, cái chữ "e" trong Beergin cháy mất nửa năm nay nên mỗi lần ngước lên cứ tưởng là "The Last Birgin". Cửa hàng tiện lợi này nằm lọt thỏm ở góc đường vắng ven biển, 24/7 mở cửa nhưng chẳng mấy khi đông khách, trừ mấy kẻ xa lạ đang tụ tập trong này đêm nay – 5 người chẳng hề quen biết nhau, nhưng mỗi người đều đang mang theo mớ bòng bong riêng, vô tình giao nhau trong không gian ngập mùi bánh quy cũ và nước lau sàn chanh nhân tạo. Hilo đứng trước tủ lạnh đựng bia giá rẻ, móng tay cái gãy một nửa, đôi ủng công nhân dính đầy bùn khô từ công trường xây dựng mà anh bỏ việc chạy đi từ sáng. Anh làm trụ cột gia đình suốt 15 năm nay: vợ bị viêm khớp mãn tính không làm được việc nặng, con gái nhỏ đang trị hen suyễn, mọi hóa đơn điện nước thuốc men đều đổ hết lên đầu anh. Sáng nay anh thấy tờ hóa đơn điện lực 3 triệu đồng để trên bàn, vợ lại cằn nhằn chuyện con không chịu học, anh bỗng nhiên không chịu được nữa, bỏ xe tải bên đường quốc lộ, đi bộ 3 cây số đến The Last Beergin. Bây giờ tay anh run nhẹ, đang phân vân có nên mua một thùng bia rẻ tiền rồi cứ thế đi về hướng bến cảng, hay quay lại xe tải mà về nhà xin lỗi vợ. Chiếc nhẫn cưới lỏng lẻo trên ngón tay áp út, vì anh sụt mất 5 ký trong nửa năm qua vì stress. RG ngồi ở cái bàn nhựa duy nhất trong cửa hàng, tay lật đi lật lại một đồng xu may mắn bà nội cho năm 18 tuổi. Anh 30 tuổi, mới nhận được thư trúng tuyển vào khóa đào tạo lập trình viên ở thành phố lớn, lương sau khi ra trường gấp 3 lần việc quản lý tiệm bán mồi câu cá của gia đình. Nhưng tuần trước bố anh đột quỵ, bác sĩ bảo phải nghỉ ngơi hoàn toàn, cả nhà đều ép anh bỏ thành phố quay về lấy chìa khóa tiệm mồi câu. Anh ngồi đây đã gần một tiếng, đồng xu bay lên rơi xuống mặt bàn lạch cạch, lá thư trúng tuyển vo nhăn trong túi áo khoác, chìa khóa tiệm mồi câu cắt sâu vào lòng bàn tay. Thỉnh thoảng anh ngước lên nhìn qua cửa kính, thấy biển tối đen, chẳng biết chọn đường nào. Tere đứng ở quầy kẹo, đang đếm từng tờ tiền lẻ nhàu nhĩ trong ví. Chồng chị bị tai biến 2 năm trước, liệt nửa người, mọi sinh hoạt đều phải nhờ chị chăm sóc: lau dãi, thay tã, xoay trở người tránh lở loét. Chị làm hai ca liên tục ở quán ăn ven đường, sáng dậy lại chăm chồng, mệt đến mức ngủ gật khi rửa bát. Tối nay chị đến The Last Beergin mua kẹo chanh chồng thích, và một chai rượu vang rẻ tiền cho mình, loại chỉ 50 nghìn đồng, uống vào là đau đầu nhưng ít nhất có thể ngủ ngon được vài tiếng. Tờ tiền 20 nghìn đồng vừa rơi xuống đất, chị cúi xuống nhặt, gặp ánh mắt của Sandy – cô gái đang đứng gần đó, cười khẩy rồi ném lại gói kẹo cao su cô vừa bóc vào thùng rác không trúng. Sandy là cô gái 19 tuổi tóc nhuộm vàng hoe, móng tay sơn đen tróc lở, đi đôi sneaker cũ vẹt vác từ tiệm đồ cũ. Bên ngoài người ta gọi cô là "cô gái hư" vì hay trốn học, cãi lời bố mẹ, hẹn hò với mấy anh chàng bất ổn, nhưng thực ra mấy vấn đề của cô toàn nhỏ nhặt: tối nay giận người yêu không nhắn tin trả lời, cầm cái vape hỏng đến cửa hàng định đổi, anh nhân viên thu ngân bảo không đổi được đồ đã mở, cô bèn hét lên, ném gói kẹo xuống đất, rút cái thẻ căn cước giả nói mình 21 tuổi dù cả tiệm đều biết cô mới học lớp 11. Cô đang đứng trước kệ tạp chí, lấy tay gãi tóc, chờ người yêu nhắn tin, hoặc chờ ai đó đến cãi nhau với mình, vì với cô chán chường còn tệ hơn bị phạt. Isaac đứng ở kệ tạp chí gần đó, hoodie xám dính một vết dầu mỡ từ trạm xăng bên cạnh, dính đầy từ tuần trước chưa kịp giặt. Anh 20 tuổi, làm việc ở trạm xăng đó, tối nào 10 giờ cũng chạy sang The Last Beergin mua một gói thuốc lá menthol dù anh không hút, chỉ để có lý do gặp Sandy. Tối nay Sandy lại đến, anh đứng nhìn trộm cô ấy đang gào lên với nhân viên, lẩm nhẩm tập mấy câu chào hỏi trong đầu, nhưng mỗi khi Sandy quay đầu qua, anh lại cúi gầm xuống nhìn tờ tạp chí giải trí nói về mấy sao hạng A mà anh chẳng hề quan tâm. Cái đồng xu của RG rơi xuống đất lăn đến chân anh, anh nhặt lên đưa lại, hai người lướt qua nhau một cái gật đầu, chẳng nói lời nào. Năm người, năm mảnh đời rời rạc, không ai quen biết ai, chỉ cùng tụ tập trong ánh đèn chói lóa của The Last Beergin đêm đó, mỗi người giấu kín nỗi niềm riêng, chẳng biết rằng chỉ 10 phút sau cả thị trấn mất điện, họ sẽ bị kẹt lại trong bóng tối của cửa hàng, buộc phải nói chuyện với nhau lần đầu tiên.