The Way Home kể về hành trình của cậu bé Sang-woo 7 tuổi - đứa trẻ thành thị quen với nhịp sống ồn ã, tiện nghi - buộc phải thích nghi với cuộc sống mới tại ngôi làng heo hút của người bà. Người phụ nữ già nua, lưng còng vì năm tháng, chưa một lần rời khỏi luỹ tre làng, lại không thể cất thành lời. Giữa hai con người cách biệt bởi thế hệ, không gian sống và cả rào cản ngôn ngữ ấy, những ngày tháng chung sống trở thành bài học về sự thấu hiểu vượt qua mọi khoảng cách. Thành phố với ánh đèn neon rực rỡ, tiếng còi xe hối hả và những trò chơi điện tử nhấp nháy đã định hình Sang-woo thành cậu bé bướng bỉnh, xa lạ với mùi đất ẩm sau cơn mưa hay tiếng gà gáy bình minh. Ngôi nhà bà - nơi chỉ có tiếng gió rì rào qua kẽ lá, tiếng nước giếng khơi róc rách và màn đêm tĩnh lặng điểm xuyết ánh đom đóm - khiến cậu bé choáng ngợp và bất an. Mọi cử chỉ ân cần của bà: bát cháo nóng hơi cơm, tấm chăn mỏng sửa lại cho vừa người cháu, đôi tay nhăn nheo nhẹ nhàng lau vết bùn trên má cậu bé… đều vấp phải sự hờ hững hay cáu kỉnh. Sang-woo đẩy bà ra bằng ánh mắt lạnh lùng, dành cả ngày nghịch điện tử rồi khóc lóc đòi về thành phố. Nhưng người phụ nữ không lời ấy không trách mắng, không thở dài. Bà đáp lại sự xa lạ bằng những hành động kiên nhẫn, giản dị: giấu đi đôi giày thể thao Sang-woo ném xuống bùn để cậu phải tập đi chân đất, dẫn cháu vào rừng nhặt củi và chỉ cho cậu cách nhóm lửa bằng rơm khô, ngồi im lặng bên hiên nhà khi Sang-woo tuyệt vọng ngó nghiêng chờ ai đó đến đón. Từng thử thách nhỏ buộc cậu bé phải mở lòng tiếp nhận thế giới mới - nơi thời gian trôi chậm rãi, nơi hạnh phúc thường đến từ những thứ giản đơn như tiếng cười rúc rích khi rượt đuổi con gà mái tót hay vị ngọt mát của trái dưa bở hái trộm vườn nhà hàng xóm. The Way Home không phải lối mòn trên cánh đồng quê dẫn về căn nhà nhỏ, mà là con đường Sang-woo dần tìm thấy trong chính trái tim mình - nơi đôi mắt biết nhìn sâu hơn những nếp nhăn trên gương mặt bà, đôi tai học cách lắng nghe lời yêu thương qua ánh mắt ấm áp và nụ cười móm mém. Người bà bằng xương bằng thịt trở thành cầu nối đưa cậu bé trở về với bản chất thuần khiết nhất: sống chậm để cảm nhận, yêu thương đúng nghĩa khi không cần ngôn từ hoa mỹ. Khoảnh khắc Sang-woo tự tay hái những bông hoa dại ven đường đặt lên bàn thờ ông, hay nép vào lưng bà ngắm hoàng hôn tím ngắt phía chân trời, là lúc cậu bé hiểu ra: nơi ấy chính là nhà.