Thời Đại Cuồng Dã
Giữa Thời Đại Cuồng Dã, khi loài người chìm sâu vào thực tại xám xịt, đánh mất hết thảy những giấc mộng từng nuôi dưỡng linh hồn, chỉ còn một sinh vật cô độc lang thang trong màn sương mờ của thế giới ảo ảnh. Con quái vật ấy, với thân hình méo mó lảng vảng giữa những tàn tích đổ nát, bị cuốn hút bởi những hình bóng lung linh, những tiếng thì thầm xa xôi từ cõi mơ mà đám đông xung quanh chỉ coi như gió thoảng. Nó bám riết lấy chúng, ôm ấp những ảo mộng mong manh như báu vật cuối cùng giữa cơn bão cuồng phong của sự tỉnh táo chết chóc, đôi mắt đỏ ngầu long lanh nỗi khao khát bị ruồng bỏ.
Rồi bóng dáng người phụ nữ ấy lù lù hiện ra từ bóng tối, như một vết nứt trên lớp vỏ băng giá của thế giới. Cô mang trong mình món quà quái gở: khả năng nhìn xuyên thấu lớp vỏ mỏng manh của những ảo ảnh, chạm đến lõi thịt sống động bên dưới. Không do dự, không nao núng trước tiếng gầm gừ của con quái vật hay những cơn lốc xoáy ảo giác quất rát da thịt, cô lao thẳng vào giấc mơ hỗn loạn của nó. Bước chân cô vang vọng qua những hành lang uốn lượn của ký ức vỡ vụn, nơi những bí mật đen tối cuộn trào như dòng sông nham thạch – những nỗi đau bị chôn vùi, những ham muốn bị đè nén, và sự thật méo mó có thể nuốt chửng cả hai. Trong Thời Đại Cuồng Dã ấy, cuộc săn đuổi sự thật bắt đầu, giữa hai linh hồn lạc lối, nơi ranh giới giữa ác mộng và khát vọng tan chảy thành một.