Cách đây tròn năm năm, một đêm mưa tầm tã xé toạc hiện trường đẫm máu. Ngô Nùng Vũ – cô gái mới lớn còn bỡ ngỡ – bị anh trai Ngô Tư Nguyên dẫn theo như một cái cớ để "tận mắt chứng kiến sự nguy hiểm của thế giới bên ngoài". Nhưng chính khoảnh khắc ánh mắt cô lướt qua Tạ Tân Tự – kẻ đang bị khống chế trong vòng vây cảnh sát – số phận hai người đã bị bẻ gãy và hàn gắn theo cách kỳ quái nhất. Tựa như một lời nguyền vô hình, Thu Hút Mãnh Liệt phát ra từ Ngô Nùng Vũ khiến gã đàn ông lạnh lùng ấy run rẩy. Không phải thứ cảm xúc mơ hồ, mà là bản năng chế ngự lý trí. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn như bị thiêu đốt, máu cuồn cuộn dồn về đôi tay muốn siết chặt lấy cô. Hắn cắn răng đến bật máu môi để kìm nén cơn thèm khát quái gở: chiếm đoạt bằng được thứ ánh sáng ấm áp đang chọc giận hắn. Năm năm sau, Tạ Tân Tự khoác lên mình bộ áo blouse trắng tinh, trở thành vị giáo sư y khoa khó tính nhất trường đại học danh tiếng. Dưới vẻ ngoài băng giá ấy là âm mưu được vạch sẵn từng centimet – hắn nhẫn tâm đào xới quá khứ, nghiên cứu từng sở thích, thói quen của Ngô Nùng Vũ để dệt nên tấm lưới tình ái. Mỗi lần đối diện, hắn cười khẽ trong lòng khi thấy cô gái ngây thơ tự nguyện bước vào vòng xoáy nguy hiểm. Nhưng trò chơi của tử thần dần vượt khỏi tầm kiểm soát. Những ngày dài bên Ngô Nùng Vũ – con người luôn bùng cháy như mặt trời giữa trưa hè – khiến kẻ tâm thần thiếu đi cảm xúc bỗng nhận ra điều gai góc nơi ngực trái. Lần đầu tiên hắn cảm thấy bức bối khi thấy cô khóc, tay chân bủn rủn khi cô đau đớn. Cơn Thu Hút Mãnh Liệt giờ đây không chỉ là dục vọng tăm tối, mà xen lẫn thứ cảm xúc lạ lẫm khiến hắn hoảng sợ: Muốn bảo vệ. Muốn nâng niu. Muốn… thực sự được yêu. Hắn vẫn lầm tưởng mình là thợ săn, nào ngờ trái tim hoang dã đã tự nguyện sa vào bẫy tình.