THỰC QUÁI KỲ ĐÀM Gió cuốn lá khô xào xạc dưới chân năm con người đứng khép nép trước biệt thự gỗ cũ kỹ. "Khu sáng tác" - nơi họ được mời đến để "khai mở nguồn cảm hứng vô tận" - giờ chỉ như chiếc bẫy tĩnh lặng giữa rừng sâu. Tiếng chim lưu lạc vẳng đâu đó khiến Văn, tay viết trinh thám nhất nhóm, bỗng rùng mình. Anh chưa từng sợ bóng tối, nhưng luồng khí lạnh toát ra từ khe cửa gỗ mục khiến gáy anh dựng đứng. Buổi tối đầu tiên, khi tiếng cốc rượu va loảng xoảng trong phòng khách, một cuốn sổ da cũ rơi từ giá sách xuống. Những nét chữ cổ ngoằn ngoèo hiện lên dưới ánh đèn dầu: "Dokkaebi Dumbung". Họ tưởng đó chỉ là trò đùa của chủ nhà - một nhà phê bình khó tính - ai ngờ khi Lộc, nữ văn sĩ trẻ nhất, lẩm nhẩm đọc thành tiếng cái tên ấy... Căn phòng bỗng oằn oại. Bức tượng hổ đá góc phòng nứt vỡ, lộ ra hốc tối sâu hoắm. "Cánh cổng" - nó không giống bất cứ thứ gì họ từng tưởng tượng. Không ánh sáng hào quang, không vòng xoáy kỳ ảo. Chỉ một khoảng đen ngắt mù mịt, nuốt chửng từng thớ sàn gỗ như tờ giấy vo tròn. Tiếng gầm gừ vọng lên từ vực thẳm nghe như tiếng Trống đồng Đông Sơn vỡ vụn. Thực tại bắt đầu phân rã. Chiếc đồng hồ quả lắc bằng đồng rỉ sét bỗng hóa thành cát trắng. Chân dung ông chủ biệt thự trên tường nhe răng cười khi mặt da tái nhợt dần chảy nhớt. Văn hét thất thanh khi thấy ngón tay mình trong suốt như thủy tinh. "Đóng nó lại!" - tiếng gào của Huy, nhà văn thể loại giả tưởng, bị cắt ngang bởi tiếng súng nổ đanh lạnh. Từ trong làn khói đạn, bóng một người đàn ông mặc quân phục đặc chủng xé toạc màn đêm nhảy vào. Vết sẹo dài từ thái dương đến cổ họng hằn đỏ dưới ánh đèn chập chờn. "Cút khỏi cái hố quỷ đó!" - anh ta gầm lên, tay lôi từ balo ra chiếc hộp gỗ khảm ốc xà cừ lấp lánh thứ ánh sáng dị thường. "Ngươi không thể nào phong ấn Dokkaebi một lần nữa đâu." - giọng nói trầm đục vang lên từ cánh cổng, khiến năm nhà văn bật ngửa vì đau đầu như bị khoan thẳng vào óc. Lính đặc nhiệm kẹp răng ném về phía hố đen mấy chuỗi bùa chú màu chàm. "Bọn ngoại đạo chết tiệt! Mở cánh cửa Âm Dương rồi còn đòi sống sót ư?" Mùi khét lẹt của da thịt cháy lan tỏa khi cánh cổng co giật dữ dội. Văn nhìn thấy rõ trong làn khói đen: vô số bóng người mặc áo gấm thướt tha đang bò ra từ hố thẳm, mắt trắng dã. Tay lính đặc nhiệm rút dao găm khắc chữ triện, rạch mạnh vào lòng bàn tay. Máu anh nhỏ xuống chiếc hộp, kích hoạt dãy phù chú đỏ rực như lửa thiêu. "Chạy đi!" - anh thét lên, nhưng quá muộn. Cánh cổng mở toang, "Chúng" đã đến... Thực Quái Kỳ Đàm - nơi văn chương và quỷ đạo chỉ cách nhau một trang sách.