Pete không phải là một kẻ xui xẻo bình thường. Mảnh linh hồn ác quỷ ký sinh trong người cậu không chỉ là một lời nguyền, mà còn là một lăng kính quái dị, giúp cậu nhìn thấy những thứ mà thế giới này cố tình che giấu. Những luồng sáng kỳ dị ấy, cậu gọi là Yao – thứ năng lượng lạnh lẽo, rình rập trong bóng tối, len lỏi vào những nơi con người yếu đuối nhất để hút cạn sinh lực, để lại chỉ là những cái xác khô quắt như rơm. Cuộc sống của Pete là một cuộc chiến âm thầm, vừa chống lại sự thèm khát bạo liệt từ phần quỷ bên trong, vừa phải trốn chạy những Yao lúc nào cũng rình rập, bị thu hút bởi mùi vị linh hồn dị biệt của cậu.
Thế giới Wu, nơi Niran kéo cậu vào, không phải là một thế giới khác, mà là một tầng thứ chồng chéo, một mặt tối sâu kín của hiện thực. Nơi đây, những quy tắc thông thường bị đảo lộn, và Yao không chỉ là hiện tượng, mà là một phần của hệ sinh thái nguy hiểm. Niran – một người đàn ông với đôi mắt sắc như dao và nụ cười mệt mỏi – không phải là người dẫn đường nhân từ. Anh ta là một kẻ săn Yao chuyên nghiệp, một “Wu-hunter”, nhưng cũng mang trên mình những vết sẹo và bí mật đen tối đến mức chính anh cũng không dám đối mặt. Họ gặp nhau trong một ngõ hẻm ẩm thấp, nơi Pete đang bị một Yao cỡ lớn vây chặt, và Niran xuất hiện như một cơn gió độc, cứu cậu không phải vì lòng tốt, mà vì cậu bé mang mảnh linh hồn quỷ này có thể là chìa khóa cho một thứ anh ta đang săn lùng.
Sự cộng tác bất đắc dĩ ấy bắt đầu bằng sự nghi ngờ và khinh miệt. Pete coi Niran là kẻ cơ hội, lạnh lùng, chỉ biết dùng người khác làm mồi. Niran nhìn Pete như một thứ vũ khí sống nguy hiểm, có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Nhưng trong thế giới Wu khắc nghiệt, nơi một sai lầm nhỏ cũng có thể biến thành thức ăn cho Yao, sự phụ thuộc lẫn nhau dần hình thành. Pete cần Niran để sống sót, để học cách kiểm soát sức mạnh quỷ dữ và cảm nhận Yao mà không bị nó nuốt chửng. Niran cần Pete để truy tìm một Yao cấp cao, một thế lực đang âm mưu xé toạc bức màn ngăn cách giữa hai thế giới, và chỉ có linh hồn dị biệt của Pete mới có thể phát hiện ra dấu vết của nó.
Hành trình của họ không phải là những trận chiến oai hùng. Đó là những đêm dài rình rập trong những tòa nhà đổ nát, nơi Yao ẩn náu dưới hình hài của bóng tối và nỗi sợ hãi. Đó là những lúc Pete phải vật lộn với cơn khát máu từ phần quỷ, với ánh mắt hoảng loạn của những nạn nhân mà cậu vô tình cảm nhận được trước khi họ trở thành xác khô. Đó là khi Niran, với vẻ ngoài lạnh lẽo, bất ngờ đưa cho Pete một viên kẹo đường để xua đi vị tanh của cõi chết, hay khi anh ta đứng chắn trước cậu, hứng chịu một đòn Yao mà lẽ ra đã nhắm vào lưng Pete. Sự tôn trọng miễn cưỡng dần chuyển thành một sự gắn bó kỳ lạ, như hai mảnh ghép thô ráp, chẳng ăn nhập gì nhưng lại vô tình khớp với nhau giữa bão giông.
Thế giới Wu không có chỗ cho lòng tin, chỉ có sự sống còn và những toan tính. Nhưng giữa nơi ấy, một chàng trai mang linh hồn quỷ và một kẻ săn mồi mệt mỏi đã tìm thấy ở nhau một điểm tựa mong manh, một lý do để không buông xuôi. Họ không phải anh hùng, chỉ là hai kẻ lạc loài, đang cố gắng không bị chính bóng tối của mình nuốt chửng, trong khi cố gắng ngăn chặn một bóng tối còn đáng sợ hơn đang trỗi dậy.