Ren Xizhou xách vali về nhà giữa cái nắng như đổ lửa của quê hương, mùi mắm tôm và khói than từ khu chợ đầu ngõ xộc thẳng vào mũi. Nhà hàng "Hương Đồng Nội" của mẹ cô giờ chỉ còn vài ba bộ bàn ghế lỏng chỏng, tường loang lổ vết ẩm mốc. Chính cái mùi đồng quê từng khiến cô chạy trốn năm 18 tuổi giờ lại trở thành sợi dây kéo cô về - một đứa con gái thất bại, tay trắng giữa Sài Gòn phồn hoa.
Buổi đầu dọn kho, cô vấp phải chồng sổ sách mốc meo. Từng trang giấy vàng ố hiện ra những dòng nguệch ngoạc: "18/9 - Mẹ nấu món cá kho này không bằng chị Tư đầu ngõ, khách chê...", bỗng có tiếng lục cục sau lưng. "Xizhou, đưa xẻng cho tao!" - Giọng trầm khàn ấy khiến cô giật mình quay lại. Xiang Nanfeng đứng đó, áo phông bạc màu dính đầy mồ hôi, tay cầm con dao mổ cá lấm lem. Hai con người từng ngồi chung bàn thời cấp ba, từng cãi nhau chí tử vì chuyện thi đậu đại học, giờ chỉ biết nhìn nhau ngượng nghịu như hai kẻ xa lạ.
Những đêm đầu tiên cùng thức trắng lau dọn nhà hàng, họ mới vỡ lẽ ra bao điều. Xiang không hề bỏ học giữa chừng vì ham chơi như lời đồn năm xưa - cậu gác lại giấc mơ đại học để chăm mẹ liệt giường. Còn Ren không "lên thành phố hưởng thụ" như bạn bè vẫn trêu, cô vật lộn với ba công việc part-time để trả nợ tiền học. Hai kẻ tưởng đã hiểu hết về nhau hoá ra chưa bao giờ thực sự gặp mặt.
Chuyện tình cảm cứ thế lấp ló như nắng chiều xuyên qua khe liếp. Có đêm mưa bão cắt điện, họ ngồi chia nhau chai rượu gạo dưới ánh nến chập chờn. Xiang bỗng bật cười khàn khàn: "Hồi xưa mày biết không, cả lớp cá độ tao thích Linh Hương đứng đầu tỉnh môn Văn." Ren ngoáy tai nghe chừng, lòng dạ tự dưng chùng xuống. "Nhưng thằng ngốc 17 tuổi năm ấy đâu biết phân biệt giữa ngưỡng mộ và yêu. Giống như mày tưởng mối tình sinh viên với thằng khoa trưởng là tất cả vậy."
Chiếc đũa gỗ trong tay Ren bỗng gãy đôi. Cô chưa kịp giấu giếm đoạn tình một năm đầy tự ti ấy bao giờ. Xiang vặn vẹo mảnh gỗ vỡ, giọng trầm hơn: "Thực ra không phải mối tình đầu. Bọn mình giống như cây bàng già trước cổng trường ấy, tưởng đã nhìn rõ hết lá nhưng phải đợi mùa thay vỏ mới biết bên trong còn nguyên nhựa sống."
Ngày nhà hàng mở cửa trở lại, Ren mặc chiếc tạp dề mẹ để lại, tay cầm dao bổ từng quả cà tím tím thẫm. Xiang đứng sau lưng hướng dẫn cách phi tỏi không bị khét. Mùi gia vị cay nồng quyện với hơi thở ấm áp phả sau gáy khiến cô bất giác dựa lưng vào ngực anh. Nhịp tim họ đập lạc nhịp rồi dần hòa làm một - không phải cái rung động bồng bột của tuổi mười bảy, mà là sự đồng điệu của hai tâm hồn đã nếm trải đắng cay và dám mở lòng thêm lần nữa.
Bên nồi canh chua cá lóc sôi sùng sục, những mảnh ghép quá khứ được hàn gắn bằng chính bàn tay từng lỡ đẩy nhau ra xa năm nào.