Thước Phim Ma Quái cuốn lấy người xem vào bầu không khí ngột ngạt của căn phòng biên tập lụp xụp. Người cha – một biên tập viên phim câm kỳ cựu – cùng cô con gái mọt sách lần giở từng mét phim nhựa cũ kỹ, di vật duy nhất còn sót lại sau cái chết bất minh của ông nội. Họ gác mọi hiểm nguy sang một bên, chỉ muốn hồi sinh thứ nghệ thuật đã phai mờ theo lớp bụi thời gian. Nhưng họ không ngờ, từng khung hình được phục chế lại chính là cánh cổng mở vào lãnh địa của thứ gì đó đã chờ đợi hàng thập kỷ. Cuộn phim gia truyền ấy chứa đựng bí mật chết người. Những cảnh quay đen trắng rách nát phơi bày vết máu khô dính dưới lớp keo dán, tiết lộ phần nào bi kịch của đoàn làm phim năm xưa: một đạo diễn cuồng tín, buổi quay đêm định mệnh, và hàng loạt vụ mất tích không lời giải đáp. Mỗi khung hình lột tả chi tiết bệnh hoạn – những bóng người vặn vẹo như cố thoát khỏi màn nitrate, nụ cười nhăn nhở của diễn viên nữ chính trước khi cô biến mất khỏi phim trường. Bên chiếc máy quay cổ lỗ, hai cha con vô tình đánh thức thực thể đã ngủ yên giữa những vệt xước. Căn phòng tối bất ngờ đặc quánh mùi ozon, hơi thở giá buốt lướt qua gáy họ mỗi lần máy chiếu chạy. Trên tường, bóng tối trườn lên như mực loang – thứ gì đó chẳng phải từ phim nhựa đang nhảy múa theo vòng quay bánh răng. Bàn tay mục ruỗng thập thò sau vai cô gái trên màn hình, lần đầu tiên sải dài chạm vào khung hình tiếp theo, như đang kiếm tìm kẽ hở để chui ra. Họ mắc kẹt trong trò chơi phức tạp mà chẳng ai hiểu luật. Tiếng giấy lật bài tarot trong xó phòng, cảnh mộ bị đào bới trong phim nhái lại những giấc mơ người cha mắc phải. Và cô con gái, trong một khung hình chưa hề tồn tại trước đó, thấy khuôn mặt mình đã tử thi hóa cách đây mười năm. Linh hồn trong Thước Phim Ma Quái không đơn thuần hiện hình. Nó cắt dán hiện thực bằng dao phay thời gian, khiến quá khứ mục rữa đổ ập vào hiện tại với mục đích duy nhất: chiếm trọn tế bào máu cuối cùng còn liên kết họ với cuộn phim chết chóc này.