Trận chiến khốc liệt kết thúc trong tiếng gầm của pháo đài Seminole sụp đổ. Những viên đạn cuối cùng tắt lịm giữa đống gạch vụn bốc khói. Chiến thắng ấy chưa kịp định hình thì đã vỡ tan trước cảnh tượng mênh mông của vùng Everglades - một kẻ thù khác, lạnh lùng và tàn nhẫn hơn bất cứ cuộc chiến nào.
Chân ngập trong lớp bùn đen kịt tỏa mùi sinh vật thối rữa. Đám muỗi dày đặc tấn công vào mắt, mũi, xâm chiếm những vết thương chưa kịp băng bó trên người lính. Tiếng nước ì oạch dưới chân xen lẫn tiếng rít khe khẻ khi hàm cá sấu đóng mở lập lòe trong đám lau sậy. Đoàn người co cụm lại, tay siết chặt vũ khí nhưng vô vọng trước nguy hiểm đến từ khắp nơi: con rắn hổ mang nửa thân uốn lượn trên cành tràm, bóng dáng kỳ đà nặng nề lướt qua túp lều cỏ sụp đổ.
Rồi nó vọng đến - Tiếng trống xa xăm, khô khan và rời rạc như xương gãy giữa rừng. Lập tức, mái chèo của những chiếc xuồng độc mộc chạm khẽ vào bờ lau. Người Seminole xuất hiện không như cuộc công phá ồn ào ban nãy, mà như những bóng ma. Họ bắn những mũi tên tẩm độc từ sau cây bần nước mục, ném dao găm từ trên ngọn cây vối rừng rồi biến mất ngay sau đó. Lực lượng hùng hậu khi nãy giờ tan tác, gục ngã chỉ bởi tiếng côn trùng, tiếng trống và sự vô hình.
Tiếng trống xa xăm lại vẳng, gần hơn, như máu thấm qua lớp băng. Một viên đạn đại bác còn sót nổ tức tưởi, lửa bùng lên mãnh liệt rồi vội tắt ngúm trong đầm lầy. Ánh sáng ấy hé lộ những cặp mắt lạnh đến rợn người quanh đám người đang mắc kẹt. Từng bước đi qua bãi mồi của kền kền trở thành cuộc vật lộn với cái đói, nỗi sợ và sự bẽ bàng - đáng sợ hơn cả những khẩu súng trường đã rỉ sét.