Thành cổ Kashgar dường như đứng yên giữa dòng chảy hối hả của thời đại, những bức tường đất nện đã ngả màu xám tro sau hàng trăm năm, mỗi khe nứt đều giữ lại mùi hương của lịch sử: mùi nhuộm từ vỏ cây địa phương dùng cho lụa Atay, mùi bánh bao nướng cumin thơm phức từ những quán ăn ven đường, mùi nước suối Kanerjing mát lạnh rót qua từng căn hộ qua hệ thống kênh dẫn nước cổ. Ba chị em nhà Aysa – mẹ họ là một người phụ nữ Uyghur hiền hậu, cha mất sớm trong một vụ tai nạn giao thông khi họ còn nhỏ – lớn lên trong căn nhà nhỏ có vườn dâu tằm xanh um ở góc phố cổ. Chị cả Aysha 24 tuổi, từng đường kim mũi chỉ đều được bà nội truyền dạy từ khi mới 7 tuổi, cô coi lụa Atay không chỉ là nghề nghiệp mà là món quà của tổ tiên để lại. Dù người ta khuyên cô nên thay đổi hoa văn, dùng máy dệt để tăng năng suất, cô vẫn kiên trì dệt tay từng tấm lụa, giữ nguyên những mẫu hoa văn chim công, hoa hồng sa mạc mà bà nội đã dạy. Chị hai Reyhana 21 tuổi, trái ngược hoàn toàn với chị cả, cô luôn cảm thấy Kashgar quá chật hẹp, thường ngồi trên mái nhà nhìn về phía những con đường dẫn ra ngoài, mơ ước được đi làm công nhân may mặc ở Urumqi, thậm chí là Thâm Quyến, kiếm thật nhiều tiền để nuôi mẹ ốm yếu và em gái nhỏ. Em út Gulnara 17 tuổi, đang học lớp 12, là đứa con gái mềm mỏng nhất trong nhà, vừa yêu những buổi chiều ngồi cạnh chị cả vẽ phác thảo lụa, vừa háo hức nghe chị hai kể về những tòa nhà chọc trời, những cửa hàng tiện lợi 24/7 ở thành phố lớn. Sự va chạm giữa truyền thống và hiện đại không đến từ những bài luận văn hay cuộc thảo luận trên mạng, mà len lỏi vào từng bữa cơm, từng khoản chi tiêu hằng ngày của gia đình. Khi chủ nhà thông báo tăng giá thuê cửa hàng lụa của Aysha gấp đôi, khi những du khách trẻ bắt đầu chọn những tấm lụa dệt máy giá rẻ thay vì lụa dệt tay đắt đỏ của cô, Aysha tuyệt đối không chịu thỏa hiệp: “Lụa máy không có hồn, tôi không thể bán những thứ không mang trọn tình cảm của mình.” Reyhana không chịu nổi sự “cứng nhắc” của chị, cô cãi nhau tay chân: “Người ta sống vì hiện tại chứ! Mẹ cần thuốc hở van tim mỗi tháng, em cần tiền học thêm để thi đại học, chị cứ ôm khư khư cái truyền thống đó thì bao giờ mới đủ tiền? Tôi sẽ đi Urumqi, kiếm tiền cho gia đình, chị cứ ở đây mà dệt lụa đi!” Nói rồi, cô lấy hết số tiền tiết kiệm của cả nhà giấu trong hộp bánh cổ, bỏ nhà đi ngay đêm đó. Bão tố cuộc đời ập đến không chút báo trước. Sáu tháng sau, Reyhana trở về, quần áo rách nát, khuôn mặt hốc hác, cô khóc nức nở kể rằng mình bị lừa mất toàn bộ tiền, còn bị chủ xưởng đuổi việc khi cô bị cúm nặng không đi làm được. Cùng lúc đó, mẹ họ đột ngột ngã bệnh, bác sĩ chẩn đoán cần phẫu thuật tim gấp, chi phí lên tới 80.000 tệ. Aysha đành đem cửa hàng lụa đi cầm cố, căn nhà nhỏ cũng suýt bị ngân hàng phát mại nếu không trả được nợ. May mắn là một buổi tối đông giá, lò sưởi trong xưởng lụa bốc cháy do sơ suất, toàn bộ lụa và hoa văn cổ truyền suýt cháy trụi. Ba chị em đánh thức cả khu phố, cùng nhau dập lửa, tay chân đều bị bỏng, nhưng không ai than van nửa lời, chỉ nhìn nhau cười nhẹ, biết rằng họ vẫn còn nhau. Chính trong những ngày đen tối nhất, hơi ấm của tình thân mới thực sự tỏa sáng. Reyhana không còn mơ mộng đi xa nữa, cô dùng số tiền ít ỏi còn lại từ việc bán vòng bạc cũ của bà nội, mua một chiếc điện thoại thông minh cũ, tự học cách livestream bán hàng. Cô quay video cảnh Aysha dệt lụa dưới ánh đèn vàng, quay cảnh mẹ họ ngồi trước cửa nhà nhặt rau laghman, quay cảnh những đứa trẻ chạy nhảy dưới những hàng cây dâu tằm um tùm. Gulnara phụ trách chỉnh sửa video, thêm nhạc đàn dutar trầm bổng của người Uyghur, viết những caption đầy tình cảm về cuộc sống ở Kashgar. Khi họ đăng video mang tên Tình Ca Kashgar – cái tên Gulnara đặt, vì cô nói: “Giai điệu trầm mặn của đàn dutar ở Kashgar giống như lời ca về tình cảm gia đình, về đất đai quê hương mình, đó chính là Tình Ca Kashgar”, lượng người theo dõi trên mạng xã hội tăng vọt chỉ sau một tuần. Khách du lịch bắt đầu tìm đến cửa hàng lụa của họ, không chỉ mua lụa, còn muốn nghe ba chị em kể chuyện về những khó khăn họ đã vượt qua, về cái tên Tình Ca Kashgar đầy ý nghĩa. Giờ đây, mẹ họ đã khỏe lại sau ca phẫu thuật, vẫn ngồi trước cửa nhà rải bánh mì naan cho chim ăn mỗi sáng. Aysha vẫn dệt lụa với những hoa văn cổ nhưng thêm những chi tiết nhỏ mà Gulnara thiết kế từ trường mỹ thuật cô đang học ở Urumqi, kết hợp truyền thống và hiện đại một cách tự nhiên nhất, không còn va chạm gay gắt như trước. Reyhana vẫn làm livestream, nhưng bây giờ cô quay cả cảnh mình học lại dệt lụa với chị cả, quay cảnh cả nhà đi dã ngoại ở hồ Karakul dưới chân núi tuyết Pamir, tóc bay trong gió. Buổi tối, ba chị em thường ngồi trên mái nhà, uống trà xanh nóng, nghe gió thổi qua tán dâu tằm, đàn dutar từ nhà hàng xóm vọng lại, họ biết rằng, dù có bao nhiêu bão tố nữa, chỉ cần họ có nhau, Kashgar luôn là nhà, và Tình Ca Kashgar vẫn sẽ được họ hát lên, mỗi ngày một ấm áp hơn.