Tiếng nắng chiều đổ nghiêng qua khung cửa gỗ cũ kỹ xuống sàn nhà hàng "Hương Quê", như gượng níu hơi thở cuối cùng của một nơi từng tấp nập tiếng cười. Mùi sơn phủ trên lá thư đòi nợ mới tinh còn nồng nặc, át đi cả hương vị canh măng chua thơm lừng trong bếp. Cầm tờ giấy định mệnh ấy, Hoa cắn môi đến bật máu. Nhà hàng của ông bà để lại, nơi lưu giữ cả tuổi thơ cô cùng mùi khói bếp ấm áp, sắp thành món hàng trưng bày trong buổi đấu giá.
Người ta bảo sóng gió hay đến khi ta chẳng ngờ nhất. Cũng như chính cái cách anh chàng thừa kế hãng đòi nợ "Thiên Hạc" - Đức Long, bước vào cuộc đời cô. Gã đàn ông vai rộng gánh nguyên cái bóng u ám của gia tộc, mang theo ánh mắt lạnh hơn cắt và thái độ cứng nhắc tựa đá tảng. Mỗi lời anh ta thốt ra như nhát dao bén: "Biên bản, tài sản kê khai, pháp lý..." nghe trống rỗng đến nghẹn lòng.
Nhưng tình yêu - thứ cảm xúc mù quáng ấy - chẳng bao giờ báo trước. Nó len vào từ những đêm Hoa thức trắng tính toán nợ nần dưới ngọn đèn vàng vọt, bỗng thấy bóng anh ta lặng lẽ đặt tách cà phê đen đặc bên bàn. Nó chực chờ trong khoảnh khắc Đức Long vô tình nhìn thấy cô khóc vụng ở góc khuất, rồi vụt quay đi như sợ chạm phải thứ gì mong manh. Hai kẻ đối địch, một bên gồng mình giữ lấy gia đình, một bên vật lộn gánh vác sự nghiệp cha ông, cứ thế sa vào cái vòng xoáy không lối thoát.
Họ yêu. Yêu bằng tất cả sự chần chừ và dằn vặt. Sau mỗi lần hội ngộ là chuỗi ngày trốn chạy thực tại: những buổi chiều quanh quẩn ở bến nước cũ, hai bàn tay khẽ chạm rồi vội buông như lửa cháy; những câu nói dối với chính mình rằng "chỉ một lần thôi". Nhưng mặt trời rồi phải lặn, như cách nhà "Thiên Hạc" siết nợ không khoan nhượng, như giọt nước mắt tức tưởi của mẹ Hoa khi phát hiện con gái dính líu đến kẻ thù truyền kiếp.
Có những đoạn kết không cần lời tạm biệt. Ngày "Hương Quê" đóng cửa, Hoa thấy Đức Long đứng lẫn trong đám đông, nét mặt bất động như tượng đá. Cô biết anh đang tự dằn vặt về căn bệnh nan y của dòng họ mình - thứ máu lạnh không cho phép anh từ bỏ sứ mệnh. Đôi mắt họ chạm nhau trong giây lát, mang theo cả biển trời giông bão, để rồi xé toạc thành hai ngả.
"Tình yêu cũng có chia ly" – câu hát ai oán vang lên từ chiếc radio cũ kỹ khi cô dọn đồ rời đi. Có lẽ số phận đã an bài cho họ gặp gỡ chỉ để hiểu rằng: yêu thương đôi khi là khúc dạo đầu cho một bản nhạc buồn không lời kết…