Julie bước xuống cầu thang máy ở sân bay Montréal-Trudeau, hơi lạnh của tháng 11 xộc vào mặt, làm cô nhớ ngay cái buốt giá của Québec, khác hẳn cái nóng ẩm ướt của Guatemala nơi cô vừa sống trọn 5 năm. Cô kéo chiếc áo len dệt thủ công mua ở chợ Chichicastenango lên cổ, quệt vội chút mascara nhòe vì ngủ gật trên máy bay. 5 năm ở vùng cao nguyên Guatemala, cô dạy tiếng Anh cho trẻ em địa phương, có đôi ba mối tình ngắn ngủi với mấy anh hướng dẫn viên du lịch, rồi nhận ra tình yêu không phải là những chuyến picnic bên hồ Atitlán hay lời tỏ tình vội vã dưới bầu trời đầy sao, mà là cái gì đó bền bỉ hơn, dù chính cô vẫn chưa chạm tay vào được. Chị gái Jeanne đón cô bằng chiếc xe cũ sờ rớp, sơn xước đầy mình, radio phát bản jazz ồn ào. Jeanne vẫn vậy, tóc nhuộm đỏ rực, móng tay sơn đen, nói cười lanh chanh, nhưng Julie nhận ra vẻ mệt mỏi nặng nề dưới đôi mắt chị. Jeanne đưa cô về căn hộ ở Plateau, tầng 3 không thang máy, hành lang luôn bám mùi cà phê đen đậm đặc với nước hoa vanilla giá rẻ. "Ở đây tạm được, chị làm biên tập viên tạp chí, Noël là anh chàng làm thư viện, đính hôn với chị được 8 tháng rồi." Jeanne vừa dọn đống quần áo chất đống trên ghế sofa vừa nói, giọng thờ ơ. "Tình yêu à? Tào lao hết sức. Chị vỡ mộng từ lâu rồi, đính hôn với Noël chỉ vì hắn ổn định, có bảo hiểm y tế, không đòi hỏi gì nhiều, chị cần một cái danh xưng 'đã có gia đình' để bố mẹ ở quê không hối thúc nữa thôi." Thật vậy, Jeanne và Noël sống tách biệt hoàn toàn: Jeanne ở căn hộ này, Noël ở một căn studio nhỏ gần thư viện, hai người không nhắn tin, không gọi điện, chỉ liên lạc qua những mẩu giấy note nhỏ để lại trên cánh tủ lạnh cũ kỹ trong bếp. Mấy cái note ấy được giữ chặt bằng những cục nam châm lộn xộn: cái hình con chim chích chòe Noël mua trong chuyến đi Gaspésie hè năm ngoái, cái hình que kem nhựa Jeanne nhặt được ở lễ hội nhạc indie, và cái nam châm thiếc nhỏ hình mặt trời Julie vừa mang từ Guatemala về, lớp sơn xanh xước đôi chỗ vì bị quăng quật trong vali. Noël thường để lại mấy lời nhắn kiểu "Em có mua sữa tươi chưa? Anh để tiền ở bàn", "Hôm qua em về muộn, anh để súp gà trong lò, nhớ ăn nóng nha". Còn Jeanne thì toàn nhắn "Tao bận, đừng đợi tao ăn tối", "Để tiền điện ở ngăn kéo giữa, nhớ chuyển khoản cho tao" – khô khan đến mức Julie tưởng hai người chỉ là người ở chung nhà chứ chẳng phải đính hôn. Mọi chuyện bắt đầu rối lên vào cái tối Jeanne gặp gỡ nhạc sĩ đầy đam mê từ Toronto. "Tối nay nhạc sĩ này qua chơi, tao cần qua đêm với hắn ở studio của hắn." Jeanne vừa thoa son đỏ rực vừa ép Julie: "Mày thay tao đi gặp Noël tối nay, hắn sẽ tới để lấy mấy cuốn sách tao mượn. Mày cứ lấy mấy cái nam châm trên tủ lạnh mà đọc mấy tin nhắn của hắn, trả lời hộ tao vài câu cho xong, đừng để hắn nghi ngờ." Julie lúc đầu từ chối, nhưng Jeanne dúi vào tay cô cái ví da rồi xồng xộc đi mất, đằng sau là tiếng cười khúc khích của người nhạc sĩ đứng đợi ở cầu thang. Noël tới lúc 7 giờ tối, mang theo một túi cam quýt và cuốn sách về thơ Pablo Neruda. Anh ta cao gầy, đeo kính gọng sừng, trông hiền lành khác hẳn mấy người Jeanne hay qua lại. Họ ngồi uống trà trong bếp, Julie tình cờ nhắc tới cái nam châm hình mặt trời trên tủ lạnh, Noël mắt sáng lên: "À, cái đó Julie mang về đúng không? Anh thích nó lắm, nó làm cái tủ lạnh cũ kỹ này sáng hẳn lên. Jeanne chưa bao giờ để ý đến nó cả." Rồi Noël vô tình nhắc: "À, anh có người bạn tên Michel, chạy một quán jazz nhỏ ở khu Latin, rất thú vị. Anh nghĩ Julie sẽ thích gặp hắn." Julie gật đầu, không ngờ đó là sự khởi đầu của rắc rối. Michel đúng là quyến rũ như lời Noël nói: anh ta hút thuốc lá Gauloises, chơi saxophone thi thoảng ở quán, có nụ cười lười biếng làm Julie tim đập nhanh mỗi khi anh nhìn cô. Noël mai mối hai người mà không hề cho Jeanne biết, vì biết Jeanne sẽ nổi đóa lên: dù cô ta không yêu Noël, nhưng vẫn giữ thói quen chiếm hữu, coi Noël và bạn bè của anh ta là "của mình", không cho ai động vào. Chuyện càng rối hơn khi Marie-Ève, bạn thân từ nhỏ của Julie, tới chơi. Cô gái làm nghề xăm mình, có mái tóc cắt ngắn cá tính, nhìn cái tủ lạnh đầy note nhắn khô khan liền xúi Julie: "Mấy cái tin nhắn kiểu đó nghe chán muốn chết. Mày sửa lại đi, thêm vài câu ngọt ngào, thổi chút sinh khí vào cái đống tình yêu chết dẫm của hai người đó. Tình yêu cần được vun vén chứ không phải để khô héo như vậy." Julie nghe theo, bèn sửa note của Noël từ "Hôm qua em về muộn, anh để súp gà trong lò" thành "Anh nhớ em mỗi khi nhìn thấy cái nam châm mặt trời trên tủ lạnh, nó làm anh nhớ đến nụ cười của em". Còn note của Jeanne từ "Tao bận, đừng đợi tao ăn tối" thành "Anh là người duy nhất khiến tao muốn dừng chân lại, dù chỉ một chút". Mấy cái tin nhắn sửa đó khiến Noël mừng rỡ, anh bắt đầu tới căn hộ thường xuyên hơn, mua hoa, để lại những mẩu giấy nhắn đầy tình cảm, không biết rằng tất cả đều là do Julie viết. Jeanne biết chuyện thì tức sôi máu: cô ta vỡ mộng về tình yêu từ lâu, không ngờ mấy cái note giả tạo lại khiến Noël ngây thơ đó mềm lòng. Cùng lúc đó, Julie càng lún sâu vào tình cảm với Michel: họ đi dạo dọc kênh Lachine vào đêm khuya, ăn poutine nóng hổi ở quán ven đường, Michel đưa cô đi nghe nhạc jazz kín đáo, những ngón tay anh lướt nhẹ trên tay cô làm cô mê mệt. Cô quên mất mình đang giúp Jeanne lừa dối Noël, quên mất mình đã sửa mấy cái note nhắn, chỉ biết trái tim mình đập nhanh mỗi khi Michel xuất hiện. Sự thật bung bét vào cái tối Noël tổ chức tiệc nhỏ mừng đính hôn, mời cả Michel và Jeanne. Jeanne thấy Julie và Michel đứng cạnh nhau, tay trong tay, liền hét lên giữa phòng khách: "Mày dám lấy người của tao? Tao đã bảo mày thay tao gặp Noël, sao mày lại đi cặp kè với Michel? Noël, mày cũng giấu tao, mai mối em gái tao với bạn thân mày?" Noël trợn mắt nhìn Julie: "Mấy cái note nhắn đó là mày sửa à? Anh tưởng Jeanne thật sự quan tâm đến anh..." Michel đứng bên ngoài, nghe hết mọi chuyện, mặt tối sầm lại: "Vậy ra tất cả đều là lừa dối?" Phòng khách im lặng, chỉ nghe tiếng máy hút mùi hum nhẹ, và tiếng những cục nam châm trên tủ lạnh va vào nhau khi gió lùa qua cửa sổ hở. Julie đứng giữa, cảm thấy tội lỗi dâng lên: cô đã lừa dối Jeanne, lừa dối Noël, và gần như lừa dối cả chính cảm xúc của mình với Michel. Trong trò chơi tình yêu và sự thật này, ảo tưởng về một tình yêu hoàn hảo đã dẫn đến phản bội, từ Jeanne với mấy mối tình chóng vánh, Noël với việc giấu giếm Jeanne, đến Julie với mấy cái note giả tạo và tình cảm lén lút với Michel. Nhưng rồi, khi mọi người bình tĩnh lại, Noël nhìn Jeanne, người phụ nữ đang đứng run rẩy, mascara nhòe nhoẹt: "Dù mấy cái note đó là giả, nhưng anh thật sự muốn chúng là thật. Anh yêu em, Jeanne, dù em không tin vào tình yêu." Jeanne bỗng khóc, lần đầu tiên Julie thấy chị gái mình khóc như vậy: "Chị sợ tình yêu, chị sợ bị tổn thương, nên chị lừa dối cả bản thân mình." Rồi Michel tiến lại gần Julie, cầm lấy tay cô: "Anh biết mọi chuyện lộn xộn, nhưng anh thích em từ lần đầu gặp ở quán jazz, không phải vì Noël mai mối, mà vì em là em." Anh đưa cô một cái nam châm nhỏ hình cây saxophone, cười: "Để anh không phải nhắn tin giả nữa, anh sẽ nói thật với em mọi chuyện." Cuối cùng, như cách mà tình yêu luôn thắng tất cả, Jeanne và Noël quyết định hoãn đám cưới để tìm hiểu nhau thật sự, không còn dùng những note nhắn lạnh lùng trên tủ lạnh nữa. Julie và Michel chuyển về ở cùng một căn hộ nhỏ gần kênh Lachine, cái nam châm hình mặt trời từ Guatemala và cái nam châm saxophone được dán lên tủ lạnh mới, cạnh nhau. Còn Marie-Ève thì xăm lên cổ tay mình hình một cục nam châm, kèm dòng chữ nhỏ: "Tình yêu không cần giữ bằng nam châm, nó tự giữ lấy người nó muốn."