Hồi trước tôi toàn nghĩ, tỏa sáng là kiểu phải đứng trên sân khấu, ánh đèn rọi thẳng vào mặt, hay ít nhất cũng là người luôn dẫn đầu cái này cái kia, score các kiểu, được người ta vỗ tay nhiệt liệt. Mãi tới mấy tháng trước, lúc đi đám cưới đứa bạn cấp 3, thấy nó đứng trong góc bếp, tay đang quấy nồi chè, mép dính chút đường, áo dài cưới hơi nhăn ở cổ, mà mắt sáng lấp lánh nhìn ông chồng sắp cưới đang lúi húi bê bàn ghế, tôi mới hiểu: à, tỏa sáng không nhất thiết phải làm việc lớn lao gì. Cái cô bạn tôi ấy, trước đây ngồi bàn cuối, thi thoảng quên nộp bài, chả bao giờ là hoa khôi hay học sinh giỏi, tôi hồi đó còn cười bảo: "Mày mà cũng lấy chồng được à, hồi cấp 3 quên nộp bài suýt trượt môn Văn, giờ lại lo chuyện bếp núc?" Mà giờ đứng đó, người rạng rỡ từng hạt phấn nhẹ trên má, từng nếp nhăn ở khóe mắt cười, tôi chợt nhớ đến cái cụm từ Tỏa Sáng Vì Yêu mà hôm trước lướt Facebook thấy người ta share. Yêu người ta chăm chút từng bữa ăn, yêu việc cùng người ta xây dựng cái nhà nhỏ, yêu cả những ngày mệt mỏi, vội vã, mà vẫn muốn về nhà ôm chầm lấy người ấy trước khi ngủ. Cái sáng ấy không chói lóa, không cần ai trầm trồ, mà ấm, rồi từ từ lan ra, khiến người xung quanh cũng thấy lòng nhẹ nhõm. Tôi nhớ hôm đó về nhà, mẹ tôi đang ngồi đan cái áo len cho cháu ngoại, tay đã hơi run, mà vẫn tỉ mỉ từng mũi đan, tivi mở nhỏ cái kênh chuyện tình cảm cũ. Tôi bỗng nhận ra, mẹ tôi cả đời không bao giờ xuất hiện trên báo chí, không có chức vụ lớn, mà suốt mấy chục năm qua, bà cứ từ từ tỏa sáng thế thôi: lúc nấu bát cháo cá lúc tôi ốm, lúc nhặt từng cọng rau sạch cho cả nhà ăn, lúc đợi bố tôi tan ca dù trời mưa to. Bà cũng sống theo cái câu Tỏa Sáng Vì Yêu, chỉ là bà chả bao giờ nói ra thôi. Giờ mỗi lần thấy ai đó bảo "tôi phải tỏa sáng để người ta nhìn thấy", tôi lại nghĩ đến cô bạn, đến mẹ tôi. Sáng thật sự không cần phải cố gắng gồng mình, không cần phải chạy đua với ai. Chỉ cần có một cái tình yêu gì đó ở trong lòng: yêu người, yêu việc mình làm, yêu cả những ngày tầm thường, thì tự khắc người ta sẽ thấy bạn sáng. Cái sáng ấy bền lắm, vì nó bắt nguồn từ tình yêu, chứ không phải từ sự ganh đua, so đo. Tỏa Sáng Vì Yêu, câu này nghe đơn giản, mà làm được, sống được theo nó, mới là cái khó. Nhưng hễ cứ giữ được cái tình yêu ấy trong lòng, thì dù bạn làm gì, đi đâu, cũng đều sáng cả thôi.