Ryo lúc ấy mới mười sáu tuổi, cái tuổi lẽ ra phải rong chơi với bạn bè, học hành đàng hoàng. Thế mà mẹ cậu đột ngột đổ bệnh nặng, nằm viện triền miên với đủ loại máy móc kêu bíp bíp quanh giường. Cậu ngồi bên cạnh ngày đêm, nắm tay mẹ run rẩy, cầu xin đủ thứ nhưng rồi mẹ vẫn ra đi, để lại cậu với khoảng trống mênh mông trong tim. Đau đớn đến mức cậu chẳng ăn chẳng ngủ nổi, cứ lang thang ngoài đường phố tối tăm, đầu óc quay cuồng với những ý nghĩ đen tối. Rồi cậu lao đầu vào con đường tội phạm, nghĩ rằng đánh nhau hay trộm cướp gì đó sẽ giúp quên hết. Cậu nhập bọn với đám du côn địa phương, thử vài vụ nhỏ lẻ như cướp túi xách hay phá hoại hàng quán. Nhưng Ryo vụng về kinh khủng, lần đầu tiên cầm dao run lẩy bẩy, bị chủ tiệm đuổi chạy bán sống bán chết. Lần sau thì công an tóm gọn ngay tại chỗ, may mà cậu vị thành niên nên chỉ bị cảnh cáo suông, chứ không thì tiêu đời. Cậu thất bại thảm hại, quay về với nỗi cô đơn chồng chất, cảm giác như cả thế giới quay lưng. Cuối cùng, cậu đánh liều tìm đến ông bố ruột – người đàn ông đã bỏ mẹ con cậu từ lâu để cưới vợ mới, sinh con khác. Bố cậu giờ sống ở khu phố khá giả hơn, nhà cửa khang trang với bà vợ trẻ và hai đứa em cùng cha khác mẹ. Ông đón cậu về vài ngày, nhưng rồi mọi thứ lộ rõ: bố bận rộn với công việc, với gia đình mới, chỉ cho cậu ít tiền lẻ và vài lời khuyên sáo rỗng kiểu "mày phải tự lập đi con". Ryo ngồi một góc nhà, nhìn cảnh sum vầy ấm cúng mà lòng se sắt, nỗi đau mất mẹ vẫn cào xé không nguôi. Tôi không hiểu sao cuộc đời Ryo lại toàn những cú đánh úp như vậy, cậu bé tội nghiệp cứ lết qua ngày với bóng tối trong đầu.