Mùa hè năm ấy mưa rào liên tục, mùi ẩm mốc bám đầy hành lang bệnh viện ung bướu nhi, cái máy bơm dịch nhỏ giọt bên giường con gái tôi tít tít như tiếng chuông báo hiệu sự kiên nhẫn của tôi sắp cạn. Bác sĩ vừa dán giấy báo nợ 300 triệu đồng lên tủ đầu giường, bảo nếu không đóng tiền trong tuần này sẽ dừng hóa trị cho cháu. Tôi đứng đó, tay còn dính mùi thuốc sát trùng, điện thoại rung lên, số lạ, đầu dây bên kia là giọng khàn đặc của cựu cảnh sát trưởng Tư Đồ Cường – người sếp cũ tôi 5 năm không gặp.
“Cậu cần tiền, tôi cần người thâm nhập vào băng ông Bối. Vụ gián điệp kéo dài 12 năm rồi, tôi nghỉ hưu chưa giải quyết xong, nó đã ăn hết tuổi trẻ của tôi, giờ chắc cũng là tâm nguyện cuối cùng.” Ông nói thẳng, không mào đầu. Tôi biết vụ án đó: năm 2012, một loạt bí mật thương mại ngành dược high-tech bị đánh cắp tuồn ra nước ngoài, đối tác của chúng ta phá sản hàng loạt, người phụ trách vụ án khi ấy là ông Cường, đối tác của ông ấy bị bắn chết ngay trước cổng trụ sở. Ông ấy treo thưởng 500 triệu đồng cho người cung cấp manh mối, giờ ông ấy treo luôn 1,2 tỷ đồng – đủ chi phí điều trị cho con gái tôi đủ 3 năm, cùng một điều kiện: thâm nhập băng đảng của ông Bối, tìm ra chứng cứ cấu kết giữa bọn chúng với mạng lưới gián điệp ngoại bang.
Tôi không do dự lâu. Tuần sau đó tôi biến mất khỏi danh sách cảnh sát hình sự, thay vào đó là một kẻ móc túi mới nổi ở chợ đêm Tây Hồ, có tiền án trộm cắp, ngón tay linh hoạt đến mức rút ví của khách du lịch trong nháy mắt không để lại dấu vết. Ông Cường sắp xếp cho tôi “cãi nhau” với đàn em của ông Bối ngay giữa chợ, tôi để chúng đánh gãy một chiếc xương sườn, vẫn không khai tên thật, chỉ cười nhếch mép hỏi: “Muốn dùng người thì dẫn tôi gặp ông Bối, chứ để mấy đứa nhãi ranh này đánh nhau như gà thì tôi không hứng thú.” Hai ngày sau ông Bối gặp tôi, gã đàn ông tóc bạc phơ, ngón tay đeo nhẫn kim cương to bằng đồng xu, ném cho tôi một cái ví da: “Lấy cái này.” Tôi đưa tay móc túi một thương gia đang đi vào casino bên cạnh, trong vòng 3 phút, cái ví về lại tay gã. Gã cười khà khà, mời tôi gia nhập băng, nhiệm vụ đầu tiên là thu phí bảo kê ở khu dân cư cũ.
Tôi quen Tiểu Phi vào một đêm mưa, nó là đứa trộm nhí 16 tuổi, mồ côi cha mẹ, sống nhờ móc túi ở bến xe, bị đàn em của ông Bối đánh gãy chân vì lỡ ăn hiếp khách của băng. Tôi lén đưa cho nó ít thuốc, dặn nó tránh xa băng đảng, nó ngả sang tôi lúc nào không hay, thường chạy việc vặt cho tôi, coi tôi như anh trai. Tôi vẫn gửi tin tức cho ông Cường mỗi 3 ngày qua hòm thư chết ở công viên – theo kế hoạch chúng tôi đã bàn, cảnh sát sẽ không lộ diện cho đến khi tôi tìm được chứng cứ cốt lõi.
Cái ngày mọi thứ thay đổi là vào một buổi chiều oi bức tháng sáu, tôi thay thế đàn em của ông Bối đi giao một vali đồ cho một vị khách người Đức ở khách sạn 5 sao. Trong vali không phải tiền tệ, mà là hàng ngàn hồ sơ thiết kế vắc-xin mới của một công ty dược trong nước – chính là loại vắc-xin điều trị bạch cầu mà con gái tôi đang chờ. Tôi suýt làm rơi vali, tim đập chân run, nhận ra đây không chỉ là án gián điệp thương mại thông thường, mà ông Bối đang cấu kết với mạng lưới ngoại bang đánh cắp bí mật y tế quốc gia, bán cho đối thủ cạnh tranh nước ngoài để kiếm lời. Tôi chụp lén toàn bộ hồ sơ vali bằng điện thoại cũ, gửi ngay cho ông Cường qua hòm thư.
Nhưng ông Bối là con cáo già, gã phát hiện có người để lộ thông tin, bắt đầu tra tấn từng đàn em của mình. Tiểu Phi bị bắt đi tra hỏi vì gã thấy nó hay đi lại với tôi, nhỏ tuổi nhất, dễ khai nhất. Tôi phải hành động ngay: đêm đó tôi lẻn vào kho bãi của gã, lấy được ổ cứng chứa toàn bộ giao dịch giữa gã và các đối tác ngoại bang, đúng lúc đội cảnh sát của ông Cường ập vào. Tiểu Phi nhìn thấy tôi cầm súng chỉ tay vào ông Bối, mắt nó trợn trừng, nhưng tôi biết nó hiểu – tôi từng nói với nó: “Anh làm việc này để sau này mấy đứa trẻ như em không phải chết vì thuốc giả, vì bí mật bị đánh cắp.”
Cuộc vây bắt diễn ra suốt đêm, toàn bộ 28 thành viên băng đảng, 5 đối tác ngoại bang bị bắt giữ, vật chứng đầy 3 xe tải. Ông Cường đứng dưới cơn mưa đêm nhìn chúng tôi đưa tội phạm lên xe, bỗng khóc. Ông ấy bảo: “12 năm rồi, người bạn cũ của tôi dưới suối vàng có thể ngủ ngon rồi.” Tháng sau con gái tôi bắt đầu liệu trình mới, Tiểu Phi được xét giảm nhẹ án tù vì giúp sức cảnh sát, được gửi vào trường giáo dưỡng cải tạo.
Có người hỏi tôi, giữa đám tội phạm man rợ ấy, không sợ bị lộ không? Tôi chỉ cười, nhìn cái áo sơ mi cũ rách tôi mặc khi thâm nhập băng đảng, trên cổ áo còn dính vết máu của ông Bối lúc tôi tóm gọn gã. Với thế gian, tôi từng là kẻ móc túi vô danh, là đàn em nhỏ của băng nhóm tội phạm. Nhưng chỉ mình tôi biết, Tôi Là Kẻ Nằm Vùng duy nhất ở nơi không ai dám bước chân vào, để giữ lại công bằng cho những người như con gái tôi, như Tiểu Phi, như người bạn đã khuất của ông Cường.