Vương Thế Kỳ cầm cái xắc vải sờn cạnh, nghe tiếng chuông đồng rèn rỉ vang lên mỗi bước chân leo dốc vào thị trấn Đào Hoa. Cái danh "người dẫn đường tâm linh" ông nội để lại cho anh không hề oai hùng như người ta tưởng: không có pháp bảo xạm vàng, không có thần thông biến hóa, chỉ có cuốn sổ tơi bìa ghi chép hết linh hồn oan khuất cần giải quyết, trang đầu đề bút lông nhoè nhoẹt sáu chữ: Tôi Ở Nhân Gian Phá Quỷ Sự.
Ba năm trước, khi ông nội trút hơi thở cuối cùng bên bếp lửa, bàn tay gầy guộc đưa cho anh cuốn sổ và cái chuông đồng, dặn duy nhất một câu: "Mày đi đến đâu, phá quỷ sự đến đó, đừng để bọn chúng quấy nhiễu người sống." Từ đó anh đi bộ qua hết mấy chục bản làng, từ vùng cao đá dựng đến chợ quê ven sông, đôi dép râu thay hai lần đế, mặt mày sạm nắng, chỉ biết cầm bút lông vẽ bùa khi tay run vì mệt, đốt vàng mã khi mù lòa vì khói.
Thị trấn Đào Hoa nằm thụt lùi giữa hai dãy núi, mùa này đáng lẽ ngập tràn mùi hoa đào ngọt lịm, nhưng lúc anh đến thì chỉ thấy mùi nhựa cây chua loét bốc lên từ những vườn đào héo rũ, đường đất đỏ dính chặt vào gót dép, không một đứa trẻ nào chạy nhảy bên gốc đào già. Quán trà bên cổng thị trấn vắng hoe, bà lão bán trà rót nước cho anh, giọng run run: "Thầy đến đúng lúc rồi, cháu gái tao bệnh mười ngày nay, cứ đêm đến lại gào tên người lạ, trên cổ còn đeo cái token sắt lạ hoắc không biết từ đâu ra."
Chưa kịp uống hết bát trà, Tô Vạn Hoàng đã xồng xộc chạy tới, cây gậy sắt quai trên vai, mặt sẹo bên má nhăn nhúm: "Mày là thầy cúng giả danh nào? Tao là tuần tra thị trấn, mấy đứa lừa đảo kiểu này tao rượt đuổi không biết bao nhiêu lần rồi." Nhưng ông ta câm lặng ngay khi thấy Âm Liên bước từ phía gian hàng giấy vàng mã bên kia đường, tay cầm xấp giấy liễu, gật đầu chào Vương Thế Kỳ. Cô gái mất tiếng từ lúc lên ba sau cơn sốt rét, chỉ giao tiếp bằng dấu hiệu tay và những con hạc giấy nhỏ xíu gấp cực khéo, bố cô là chủ tiệm tang lễ duy nhất trong thị trấn, ai chết đều phải nhờ cô gấp tiền vàng mã.
Ba người họ bắt đầu điều tra từ cái token sắt trên cổ đứa bé. Vương Thế Kỳ nhận ra ngay cái token in hình thánh giá lạ kỳ, là bùa hộ mệnh của mấy ông thợ rừng nước ngoài hay đến đây thu mua gỗ. Đêm đó họ lẻn vào vườn đào khô héo, thấy mấy người đàn ông da trắng mặc đồ âu, đang đổ một thứ chất lỏng đen sì vào bể tưới nước, bên cạnh là mấy ngôi mộ cũ bị đào tung, xương cốt vứt lăn lóc. Âm Liên vội vàng gấp mấy con hạc giấy thả ra, Vương Thế Kỳ lắc chuông đồng, đọc trang sổ Tôi Ở Nhân Gian Phá Quỷ Sự để trấn an mấy linh hồn oan đang bay lượn quanh.
Từ đó, hàng loạt vụ án siêu nhiên ùa tới: bà vợ ông chủ xay lúa cứ đêm đến thấy con trai đã chết từ hai năm trước đứng bên cối xay, nhưng thực ra đứa bé bị quan huyện bán cho đồn điền cao su của Pháp; giếng làng bỗng dưng cạn khô, nước đỏ ngầu như máu, hóa ra quan huyện nhận hối lộ của công ty buôn bán Pháp, cho phép họ đổ chất thải độc hại xuống nguồn nước; tượng thần bảo hộ cửa thị trấn tự nhiên chảy nước mắt đỏ, là do mấy tên pháp sư ngoại quốc thả bùa mê vào hương nhang cúng tế.
Càng điều tra, họ càng thấy một âm mưu lớn hơn. Quan huyện Đào Hoa cùng với một công ty thương mại Pháp đang âm thầm khai thác vàng trái phép trên ngọn núi thiêng phía sau thị trấn, nơi chôn cất hài cốt của vị tướng địa phương thời xưa từng trấn giữ vùng này. Bọn chúng dùng phép thuật ngoại lai khơi dậy sức mạnh của các linh hồn bị xâm phạm, cố tình gây ra các hiện tượng siêu nhiên để đổ lỗi cho "mê tín dị đoan" của người dân, từ đó hợp thức hóa việc đưa quân lính thuộc địa tới đàn áp, cưỡng chế thu mua đất đai với giá rẻ mạt.
Đêm trước khi quan huyện ra lệnh bắt giữ ba người họ, Vương Thế Kỳ mở cuốn sổ Tôi Ở Nhân Gian Phá Quỷ Sự ra, viết thêm dòng chữ cuối cùng: "Hôm nay, bọn tao không chỉ phá quỷ sự, mà còn phá cả bọn tham quan, bọn ngoại xâm." Tô Vạn Hoàng lấy gậy sắt mài sắc, Âm Liên gấp hàng ngàn con hạc giấy chứa bùa trấn, cả thị trấn người dân cầm nông cụ đứng sau họ.
Khi lính thuộc địa nã súng vào cổng thị trấn, linh hồn của các vị tiền bối, các linh hồn bị hại từ ngọn núi thiêng cũng hiện lên, cùng với sức mạnh của vị tướng cổ xưa được Vương Thế Kỳ thỉnh cầu, đánh đuổi bọn xâm lược và bọn tham quan. Quan huyện bị bắt tại trận, công ty Pháp phải rút đi, ngọn núi thiêng được niêm phong cẩn thận.
Sáng hôm sau, Vương Thế Kỳ chào tạm biệt Đào Hoa, Tô Vạn Hoàng quyết định ở lại làm tuần tra bảo vệ thị trấn, Âm Liên tặng anh một con hạc giấy đính chuông đồng nhỏ xíu. Anh lại cầm sổ Tôi Ở Nhân Gian Phá Quỷ Sự, đi xuống con đường đất đỏ, hướng về thị trấn tiếp theo, nơi tiếng chuông đồng lại vang lên giữa nhân gian.