Giữa đám mây vần vũ chốn thâm sơn, Trạch Thiên Ký – chốn quạnh hiu bị trời đất bỏ quên – chứng kiến gã trai họ Trần lê từng bước trong tiếng xào xạc của lá lìa cành. Đời người hắn ngắn ngủi như chính cái tên “Tử Kỳ” mẹ đặt, nhưng ánh mắt hắn cháy lên thứ lửa mà ngay cả Thần Y phủ Tây Sương cũng bó tay. Một hơi thở hắt ra lẫn mùi thuốc bắc, tiếng gió rít qua kẽ đá như chuẩn bị rút hồn hắn bất cứ lúc nào, thế mà hắn vẫn đạp lên mồ cha rời núi. Không phải để cầu sống, mà để chọn cách chết.
Trung Châu – cái lồng son kim tiền nơi các lão gia ngạo nghễ vung quân cờ xương máu – đón hắn bằng tiếng khinh khí ngoài cửa Đô Thành. Gã bệnh phu áo vải dám đặt chân vào Tụ Hiền Đường, nơi danh gia vọng tộc tranh nhau quỳ lạy quyền lực. Được một buổi, ngã giá vài lời bén như dao trong hội Đằng Vương, họ Trần thành mồi ngon cho cánh tay thừa của Thừa Tướng. Cơn ho ra máu trước điện Kim Loan vô tình thành lưỡi dao đâm vào mắt bọn đế vương tự phụ. Thế là phói mác “tặc nhân loạn cương” lên cổ, Trạch Thiên Ký trở thành ngục mộ chôn sống tên đồ tể bệnh hoạn.
Nhưng chính tại nơi đá mục mộ vô danh ấy, hắn lại đào được thứ khiến thiên hạ giật mình: bản đồ Vân Mộng Cổ Thành ẩn dưới từng viên gạch rêu phong. Cổ điển thất truyền “Địa Hỏa Phồn Thiên” không phải ngụ ngôn, mà là chìa khóa mở Trạch Thiên Trụ – nơi giấu lực lượng làm rung chuyển bá vương. Giữa bụi bặm ngàn năm, ngón tay gầy guộc họ Trần lật từng trang giấy da nhuốm máu, trầm tư trước trận đồ bát quái kỳ dị. Ánh đèn dầu leo lắt như hơi thở hắn, nhưng đầu óc lại sáng hơn bất cứ kẻ khỏe mạnh nào đang nghịch chính sách ngoài kia.
Thì ra hoang phế chỉ là lớp vỏ. Trạch Thiên Ký thực chất là chiến trường bí mật của “Minh Nguyệt Quân” – đội quân ma ám từng khiến chư hầu kinh hồn. Và khi hắn chạm vào khối ngọc cửu long trong hầm sâu, tiếng bước chân ai đó xé tan màn tịch mịch. Mùi hoa mộc dược thoang thoảng, một nữ tử áo đen từ trong bóng tối hiện ra, kiếm lạnh kề ngang cổ hắn. Lớp mặt nạ rơi xuống, đôi mắt phượng hoàng quen thuộc khiến họ Trần nghẹn lời. Là nàng – cô gái năm nào đã vì cứu hắn mà bị đẩy vào Thập Địa Ngục!
Máu loang trên nền đá lạnh buốt trộn lẫn máu nóng từ vết đâm của bọn truy sát Xích Vân Đường. Hai kẻ bị đời vứt đi đứng lưng tựa nhau giữa vòng vây lửa đạn. Lời hẹn non sông năm xưa bỗng hiện về theo tiếng kiếm khua: “Một ngày cửa địa ngục mở, máu chúng sẽ tưới mộ người nằm xuống”. Bàn tay nàng – cùng ngón tay hắn – ấn xuống quái thạch Bát Thuỷ Hoàn. Âm thanh như thiên băng địa hội vang dội, lối vào Trạch Thiên Trụ hé mở sau ba trăm năm bế quan. Đúng lúc ấy, tiếng cười quỷ dị của Thái Công chúa vọng từ vách đá: “Tạm biệt, nhạn tử!”, khiến cả hang động rung chuyển.
Ván cờ tử thần mới chỉ bắt đầu…