Những ngày đầu đông năm 1995, khói bếp mờ ảo quyện trong tiếng leng keng xe đạp cũ. Triệu Phượng Thanh trở về phố cổ sau bao năm xa cách, mang theo chiếc vali mòn góc đựng toàn giấy tờ lạ và dáng vẻ bụi bặm. Người làng thì thào đủ chuyện: "Thằng này đi về từ xứ người, biết đâu mang theo toàn phiền toái". Gánh nặng hiểu lầm đè lên vai anh từ cái cách hàng xóm tránh mặt, những cái liếc mắt nghi ngại khi anh đi ngang qua sân đình.
Chuyện bắt đầu từ một đêm mưa tầm tã. Lão Đồng – người giữ đền lâu năm – hớt hải chạy đến nhà Triệu Phượng Thanh thở không ra hơi: "Bọn chúng đào trộm mộ tổ rồi!". Vết bùn lầy nhầy dính trên chân lão chính là manh mối. Anh lần theo dấu vết tới khu nhà kho bỏ hoang cuối phố, nơi nhóm côn đồ ngang ngược đang chứa đồ cổ đánh cắp. Tại đây, Triệu Phượng Thanh chạm trán với "Tứ hại phố cổ" - bốn thanh niên bị dân làng gán mác đầu gấu vì những trò nghịch ngợm. Một trận ẩu đả nảy lửa bỗng lột trần sự thật: bọn buôn đồ cổ chính là tay sai của tên địa chủ họ Lưu – kẻ đang lót tay quan chức để chiếm trọn dải phố cổ.
Triệu Phượng Thanh ở phố cũ những ngày ấy như ngọn đèn dầu leo lét giữa gió rét. Anh dùng chính câu chuyện cay đắng của mình – kẻ bị vu oan phản bội quê nhà năm nào – để thuyết phục Tứ hại. Từng đêm, trong căn gác xép ọp ẹp, năm con người vạch kế hoạch đòi lại công bằng. Họ lần ra những văn tự giả mạo bán đất, lật lại vụ án oan khiến ông Ba Tàu – cha đẻ "thằng Hại Nhỏ" – phải ngồi tù oan. Những ân oán chồng chất bật ra từ chiếc rương sắt rỉ hoen ố chôn dưới gốc bàng già – nơi chứa chứng cứ buộc tội bọn âm thầm siết dây thòng lọng lên cổ phố cổ.
Trận chiến cuối cùng diễn ra giữa đêm rằm tháng Chạp. Khi tên trùm họ Lưu sai người đốt kho lương thực để hủy chứng cứ, Triệu Phượng Thanh cùng Tứ hại xông vào giữa biển lửa. Ngọn lửa đỏ rực soi rõ bộ mặt gian trá của kẻ chủ mưu, cũng là lúc dân làng ùa tới với dao phát, cuốc xẻng trên tay. Khi bình minh ló rạng, khói lửa tan cùng những tiếng cười nghẹn ngào. Người ta thấy Triệu Phượng Thanh ôm chặt tấm biển gỗ "Phố Cổ Di Sản" vừa được cứu từ đống tro tàn, nước mắt chảy dài trên má xạm nắng.
Góc quán trà chiều nay vẫn vương khói thuốc lào cay nồng. Câu chuyện về năm người hùng phố cổ năm ấy thành giai thoại truyền miệng. Riêng Triệu Phượng Thanh vẫn sống lặng lẽ trong căn nhà gỗ nhỏ – nơi treo tấm ảnh đen trắng ghi lại khoảnh khắc cả phố đứng bên nhau.