KATE RAFTER VÀ TRÒ CHƠI KẺ THAO TÚNG Ở PHỐ VẮNG Kate Rafter trở về ngôi nhà thời thơ ấu với đôi bàn tay trắng – không phải vì thất bại, mà bởi sau hai năm ở chiến trường Iraq, cô chẳng còn gì để nắm giữ ngoài ký ức kinh hoàng về tiếng đạn pháo nổ rền và mặt đất dính máu đồng đội. Giờ đây, khi bom đạn im tiếng, một cuộc chiến khác bắt đầu: căn nhà gỗ cũ kỹ trên phố Elm chật chội nỗi cô đơn cùng sự ra đi đột ngột của người mẹ. Chiếc giường trống, tủ quần áo vẫn đầy mùi hoa oải hương mẹ cô ưa dùng, tất cả như nhắc Kate rằng kẻ thù thực sự chẳng hề tan vào cát bụi xa xôi, mà đang ẩn mình trong từng hơi thở của hiện tại. Trong những tuần đầu về nhà, tiếng động đêm trở thành cực hình. Mỗi tiếng bước chân rệu rã trên đường, tiếng lá khô ven hiên xào xạc – não bộ cô lập tức báo động: Kẻ địch. Nhưng đạn súng trường không hạ gục được nỗi sợ kỳ lạ đang len lỏi quanh nhà bên. Căn biệt thự đầu dãy phố luôn chìm trong tĩnh lặng bất thường, thế nhưng mỗi đêm, khi màn đêm đặc quánh, ánh đèn phòng ngủ cuối tầng ba lại thấp thoáng qua khe rèm hẹp. Kate thấy những cái bóng dị dạng di chuyển, như thể có ai đó đang đóng vai – không phải một người, mà nhiều người – trong căn phòng tối. Ban ngày, cô thu dọn đồ đạc của mẹ. Từng bức thư cũ, tấm ảnh đã ngả màu, chiếc áo len vẫn còn mùi nước hoa đều khiến tim Kate nhói đau. Nhưng giữa những khoảnh khắc đớn đau ấy, tiếng động từ nhà bên không ngừng xuyên vào tâm trí: tiếng cười giòn tan rồi đột ngột tắt lịm, tiếng nói lầm bầm thứ ngôn ngữ kỳ quặc, hay âm thanh rì rào như hàng chục ngón tay gõ lên kính cửa sổ. Đêm qua, khi căn gác xép đối diện bật sáng, Kate đã nhìn xuyên qua ống nhòm quân dụng tự chế – và chứng kiến thứ ánh sáng đỏ kỳ dị lơ lửng, tựa như đôi mắt của con thú đói. Rồi những mảnh ghép bắt đầu hình thành. Người đàn ông sống đơn độc ở nhà bên – ông Leonard, hàng xóm lạnh lùng cô chẳng từng nói quá ba câu – bỗng xuất hiện đứng sững giữa sân nhà vào lúc ba giờ sáng, hai tay giơ cao một con búp bê vải cũ kỹ. Hôm sau, khi Kate lần theo mẩu giấy nhòe nhoẹt trong túi áo khoác cũ của mẹ, cô phát hiện một chuỗi ký hiệu bí ẩn được vẽ bằng mực đỏ, bên dưới ghi dòng chữ run rẩy: "Leonard không phải hàng xóm. Là hắn ta." Giờ đây, linh tính mách bảo Kate rằng hàng rào thép và khung cửa gỗ kia không phải rào chắn ngẫu nhiên. Căn nhà bên cạnh là một sân khấu kịch tối, nơi Trò Chơi Kẻ Thao Túng đang diễn ra – một vở diễn đẫm máu và nước mắt mà cô, có lẽ vô tình, đang bị kéo vào làm nhân vật phụ. Mỗi đêm, tiếng kẽo kẹt từ căn gác xép vang lên như lời thách thức: "Hãy mở mắt ra xem, Kate ạ. Ngươi tưởng chiến tranh là thứ duy nhất làm người ta điên rồ được sao?" Và khi cô tìm thấy chiếc mặt nạ gỗ hình thù kỳ dị được giấu trong hộp đồ nghề của mẹ – đồ vật mẹ cô chẳng bao giờ sở hữu – Kate nhận ra mối liên hệ đáng sợ giữa hai ngôi nhà đã bị chôn vùi suốt bao năm. Cuộc chơi chết chóc đã bắt đầu từ trước khi cô ra chiến trường. Và lần này, kẻ thù không mang súng AK-47 hay lựu đạn – chúng mang gương mặt của láng giềng, của quá khứ, của nỗi đau không tên đang nuốt chửng căn phố nhỏ từng chút một.