"Trong Cái Rủi có Cái Xui" - câu cửa miệng của những ai đã từng trải thêm đắng, nhắc khẽ cái ý trời khắc nghiệt ẩn trong từng mảng đời nhốn nháo. Thằng Chín, tên diễn viên một thời khiến hội chị em đỏ mặt vì những vai hề nhập nhằng đùa cợt, giờ đây ngồi vạ vật giữa căn hộ tồi tàn mốc meo. Mười năm trước, cái tên Chín Tờ làm mưa làm gió làng giải trí với cảnh "đu dây cứu người đẹp" nhem nhuốc suýt tuột cả quần. Giờ, tiếng cười khinh khỉnh của vợ nó mỗi khi lướt qua màn hình quảng cáo thực phẩm chức năng mà nó đóng đầy nhục nhã, còn đau hơn ngàn lần cái ánh mắt xa lánh của đạo diễn cũ.
Vợ nó - con Thủy ngày xưa hâm mộ nó đến mức tự nguyện trốn nhà theo nghiệp diễn - giờ đây chỉ biết chèo kéo mớ rau sống ngoài chợ, mắt lạnh hơn đá. "Chồng em là anh hùng diệt cướp", cái câu nó bịa đặt trong cơn say để vớt vát chút tình cũ, bỗng thành gánh nặng. Chưa dằn mặt được mụ vợ hay cứu được cuộc hôn nhân rệu rã, nó lại dấn thêm một cú lừa: dàn cảnh cướp giật để "anh hùng" ra tay cứu vợ. Đám diễn viên quèn chuyên đóng phụ tình tiết được nó mua chuộc bằng mớ tiền cuối cùng vét từ vai phản diện hài hước tháng trước. Trong cái rủi có cái xui, đứa đóng vai cướp mà nó thuê lại là thằng trùm xã hội đen đang lẩn trốn cảnh sát!
Buổi diễn tập trở thành thảm họa khi gã cướp thật nhân cơ hội giở trò, dao kề cổ con Thủy. Chín Tờ, tay vẫn cầm súng giả nhựa dẻo từ phim trường rẻ tiền, uất nghẹn nhận ra mình không thể cứu vợ như kịch bản. Đúng lúc vợ nó gào thét, tiếng chuông điện thoại từ chiếc Nokia cũ kỹ của thằng bạn diễn phụ vang lên, làm gã cướp giật mình buông dao. Cái chết đến từ một cú đẩy vô tình của thằng bạn diễn - hắn lăn đùng ra sàn, máu tóe loang lổ tấm thảm cũ. Một vụ án mạng thật cứ thế oằn mình trong cái kịch bản rẻ tiền của thằng Chín. Con Thủy co rúm trong góc, mắt trợn ngược vì kinh hãi. Còn Chín Tờ, diễn viên hài hết thời, đứng lặng giữa mớ hỗn độn do chính mình tạo ra - lần đầu đóng vai "người chứng kiến cái chết" mà không cần phải diễn.
Trong cái rủi có cái xui, nó mới hiểu: cái thùng rác nghiệt ngã của đời diễn viên ba xu không bao giờ thiếu cảnh bi hài. Giờ thì ngồi chờ cảnh sát đến bắt, nó nhìn sang vợ - vẫn cái ánh mắt chán ghét như ngày nào, nhưng giờ thêm chút gì đó… giống sự thương hại. Có lẽ cả đời diễn của nó, đây mới là vai diễn chân thật nhất - vai một thằng ngốc tự đào hố chôn mình!