Tên một thị trấn ven biển nhỏ hồi ấy là Vĩnh Lâm. Nơi ấy vốn chỉ biết đến tiếng sóng vỗ đều đặn, mùi muối mặn trong gió và những cuộc sống tưởng chừng bình thường, trôi lặng lẽ theo nhịp đánh cá buổi sáng và tiếng cười trẻ con trên con đường làng. Cho đến khi một túi ma túy, chứa đựng đủ thứ để đổi đời một gia đình nghèo thành cái bẫy chết người, bỗng nhiên biến mất không một tiếng động. Nó không chỉ là một gói hàng hoá bị thất lạc. Đó là một quả bom hẹn giờ, cắm vào chính lõi của sự yên bình giả tạo. Trừ gian diệt ác – ba tiếng ấy không phải khẩu hiệu treo trên tường, mà là ngọn lửa thiêu đốt trong mắt thám tử Lương. Một người đàn ông đã từng tin vào quy phạm pháp luật, giờ chỉ còn lại những tổn thương và một sự tức giận lạnh lùng. Vụ án này, với dấu vết mơ hồ và mối liên hệ rối rắm, chạm vào nỗi đau chưa lành của hắn. Hắn theo đuổi túi ma túy như theo đuổi bóng ma quá khứ, mỗi bước chân đều là sự đối mặt với những góc khuất của chính mình. Ở một đầu cuộc phóng viên, là ông Hải, người cha già. Đứa con trai duy nhất của ông, thằng Sơn, chìm trong cơn nghiện man rợ và biến mất từ khi túi ma túy xuất hiện. Tình yêu thương biến thành nỗi tuyệt vọng tang thương. Ông không tìm kiếm công lý. Ông chỉ muốn con mình sống sót, dù phải đứng sau bóng tối, dù phải dính tay vào bùn nhơ. Ông trở thành bóng ma lảng vảng quanh các con phố, tìm kiếm manh mối bằng đôi mắt đỏ ngầu vì khóc và vì căm hận. Trên một đỉnh cao khác, là Mỹ Dung, cô gái trẻ với đôi mắt sắc lạnh và một khẩu vọng đủ để đánh đổi mọi thứ. Cô muốn thoát khỏi cái vùng quê nghèo này, muốn được sống xa cái mùi mắm muối và sự bấp bênh. Khi cơ hội – dù là cơ hội nguy hiểm, liên quan đến túi ma túy – vẫy gọi, cô nắm lấy. Cô nghĩ mình có thể điều khiển cuộc chơi. Nhưng cô chưa hiểu rằng, một khi đã bước vào vòng xoáy này, không ai còn làm chủ được đôi tay mình. Và rồi có hai cái bóng nữa, hai anh em ruột – thằng Hiếu và thằng Phúc. Chúng là hiện thân của sự sa ngã. Hiếu, thằng lớn, như một con sói cô độc, bị con nghiện tóm được cắn xé tâm trí, chỉ còn biết đến con thuốc và sự đau đớn tạm thời. Phúc, thằng em, yếu đuối và dễ bị lôi kéo, lạc lối theo bước chân anh. Chúng không phải là mục tiêu, mà là những con rối, những lẽo đẽo trong mạng nhện của kẻ buôn ma túy và những kẻ thèm khát lợi nhuận. Sự va chạm bắt đầu không phải bằng một cuộc đối đầu lớn lao. Nó là những ánh mắt trong bóng tối, những chiếc điện thoại gọi đến vào giờ khuya, một chiếc xe máy lạ đỗ trước quán cà phê, một túi hàng bị bỏ lại trong ngõ cụt. Thám tử Lương chộp được manh mối. Ông Hải lần theo tiếng khóc thầm của con. Mỹ Dung thử dùng thông tin để đổi lấy một tấm vé ra đi. Hai anh em Hiếu - Phúc bị dồn vào chân tường, lúc then chốt lại trở thành cái bẫy sống còn. Từ một chiếc túi vải bạt đơn sơ, một nhiệm vụ giải cứu thực chất bắt đầu. Không phải cứu con tin một cách hoàn hảo, không phải thu hồi hàng một cách nguyên vẹn. Nó là một cuộc lùng sự trong mưa gió, những căn phòng trống hoang bừa bộn, những cuộc đối thoại trong im lặng đầy đe dọa, và sự phản bội từ chính những người cùng mình đi lại. Mỗi người bước vào vòng xoáy này đều mang một mục đích riêng, một bí mật riêng, nhưng tất cả đều dính vào một sợi dây chung. Sợi dây ấy là túi ma túy – thứ vừa là hy vọng, vừa là nguyền rủa. Và sau đó, không ai có thể bước ra mà không bị thay đổi hoàn toàn. Khi làn khói cay nồng của những đợt truy đuổi, những trận đánh lộn và những quyết định mà ai cũng phải đứng trước, cuối cùng cũng tan. Người cha tuyệt vọng, ông Hải, tìm thấy con trai, nhưng đứa con ấy không còn là đứa con ngày nào. Nó là một phần bức tường ngăn cách giữa quá khứ và tương lai của ông, một tấm gương tội lỗi và yêu thương phức tạp. Thám tử Lương bắt được kẻ chủ mưu, nhưng hắn cũng chính là tác nhâm đẩy hắn vào bóng tối của chính mình, cho thấy ranh giới mỏng manh giữa kẻ trừ gian và kẻ sa ngã. Mỹ Dung thoát ra ngoài, có tiền, có cơ hội, nhưng trong mắt cô, ánh lấp lánh của sự tham vọng ban đầu đã mờ nhạt, thay vào đó là vết nhơ của sự lựa chọn và sự hối hận không tên. Hai anh em Hiếu - Phúc, một người bị bắt, một người bỏ mạng. Sự hủy diệt ấy không chỉ là cõi vĩnh hằng của chúng, mà là cú sốc khiến cả những người sống sót phải nhìn lại giá trị của một sự tồn tại đang trôi dạt. Thị trấn Vĩnh Lâm lại lặng. Sóng vẫn vỗ. Nhưng sự yên bình đã khác. Nó là sự tịt dắng sau cơn bão, của những nếp nhăn mới trên mặt đất, của những cái nhìn tránh nhau trong ngõ hẻm, của những giấc mơ vỡ vụn và những tội lỗi được chôn vùi sâu. Trừ gian diệt ác không phải là một kết thúc. Nó là một hành trình đi qua cát bụi của chính mình, và bước chân ra từ đó, dù có còn nguyên vẹn hay không, cũng đã in dấu một cái gì đó, không thể nào gột rửa.