Dali, người đàn ông với cái tên khẽ vang trong ký ức của những người sống quanh tù nhân, một bản ghi chép về quá khứ đầy vết đen. Hơn một chục năm trong bóng tối nhà tù không chỉ đánh mất tự do, mà còn gãy đổ cả cầu nối với thế giới bên ngoài, với một đứa con gái nhỏ mà anh chưa từng được nắm tay lần nào. Khi cánh cửa sắt ì ầm sớm mai đóng lại phía sau, anh bước ra với hai bàn tay trắng, nhưng trong lòng lại chất chứa một niềm khát khao mãnh liệt: được nhìn thấy khuôn mặt đứa trẻ – giờ đã là thiếu nữ – qua một lớp kính trong tù không bao giờ có. Dali cất công việc bán thời gian tại một xưởng sơn cũ kỹ, tiết kiệm từng đồng lương hoe hẹp. Anh vẽ ra tương lai trong những bản phác thảo mờ nhạt: một bữa cơm đạm bạc, một lời xin lỗi run rẩy, và có lẽ là một cái ôm. Khi khoản tiền chuộc lỗi cuối cùng sắp đủ, một cơ hội nhỏ như sợi tơ để chữa lành những vết thương tinh thần, thì nó đã bị phá vỡ tan tành. Một cuộc truy quét ma túy quyết liệt ập đến, quét sạch không gian cũ kỹ của xưởng sơn như một cơn bão. Người ta tìm thấy dấu vết của một đường dây nhỏ lẻ, một tấn hàng bị lạc được cất giấu trong kho gỗ, và cái bóng của Dali – cựu tù nhân, kẻ từng có tiền án – lập tức trở thành khả nghi nhất. Đêm ấy, khi những tiếng động dội từ xa, khi ánh đèn xe tuýt cắt ngang bầu trời đêm, Dali biết mình đã bị cuốn vào một vòng xoáy không lối thoát. Anh không được gặp con gái. Thay vào đó, anh phải chứng kiến sự sụp đổ của một ký ức mới đang thành hình. Từ một người cha tìm đường về, anh bất đắc dĩ hóa thành một kẻ bị săn đuổi trong chính mảnh đất đã gánh chịu tội lỗi. Một đêm dài đầy bóng tối, những bước chân lạnh lẽo đuổi theo từ phía sau, những gương mặt tối sẫm xuất hiện bất chợt trong các ngõ cụt. Dỗ dành sự sống không còn là vấn đề lý trí, mà là bản năng thô sơ, là tiếng thở dồn dập trong ngực, là cái chân bước khó nhọc trên những mảnh vỡ. Giữa cái chết chóc ấy, Dali bỗng nhận ra một sự thật phũ phàng: quá khứ của anh không bao giờ buông tha. Mỗi bước chạy trốn, mỗi cái bẫy, mỗi lời đe dọa đều là một lời nhắc nhở về những sai lầm đã cũ. Lòng dũng cảm lúc này không phải là sự anh hùng, mà là sự kiên cường đến điên rồ để sống sót qua từng phút giây, để có thể một ngày nào đó, dù chỉ là trong mơ, nhìn thấy ánh mắt con gái không đầy kinh hãi. Đêm ấy, anh chiến đấu không chỉ với những kẻ săn mồi, mà còn với bóng ma của chính mình – một cựu tù nhân mang trong mình một tình yêu đơn sơ, đã bị đẩy vào vùng chết sâu trong những rừng người và rừng ý thức.