Tư thế của ông trong chiếc ghế gỗ cũ kỹ bậc thềm, phóng khoáng và đầy uể oải, giống như một vị vua đang ngắm nhìn vương quốc hoang vu của mình. Trang viên rộng mênh mông, những bụi cây cổ thụ tua tủa bóng rợp, những bông hoa dại bám vào bức tường đá vênh, tất cả như một tấm màn che phủ lịch sử của những điều chưa từng kể. Cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương cỏ khô và mùi ẩm mốc từ căn nhà gỗ, cùng tiếng lá xào xạc như những lời thì thầm không lời. Người yêu cũ xuất hiện như một bóng ma trong trang phục lụa mỏng, tư thế bước đi trên thảm cỏ vẫn nguyên vẹn vẻ quý phái, nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo, như dao cắt qua không khí. Cô ấy nói, và âm thanh trầm ấm ấy còn vang vọng trong trống rỗng, đánh thức những ký ức mà ông đã cố phủ bụi. Tư thế của cô ấy khi ngồi xuống chiếc bàn gỗ, tách trà trong tay, tất cả đều được tính toán, như một màn kịch được diễn lại. Đằng sau nụ cười, có một sự thờ ơ tàn nhẫn, một quyết tâm âm thầm. Người hâm mộ cuồng nhiệt, thay vì bước vào, lại len lỏi từ phía vườn c ú — nơi bóng râm dày đặc nhất. Tư thế của cô ta lúc nào cũng gồm mình, như một con mèo đang rình mồi, đôi mắt sáng rực cháy, tập trung tuyệt đối vào mọi cử chỉ, mọi từ ngữ của ông. Cô ấy ghi chép, vẽ phác thảo, lặp lại những lời nói của ông như những câu thần chú. Tư thế ấy, vừa là sự ngưỡng mộ, vừa là một sự sở hữu khó lường, khiến không gian chung quanh như đông cứng lại trong sự chờ đợi cuồng nhiệt. Rồi nàng thơ tiềm năng xuất hiện, như một cơn gió nhẹ từ phía cổng vườn bị bỏ ngỏ. Tư thế của nàng là tư thế của một kẻ lạc giữa rừng xanh, e dè, nhưng đôi mắt thì trong veo, sẵn sàng đón nhận mọi sắc màu của ánh sáng và bóng tối. Nàng ngồi yên trên tấm thảm cỏ, không nói nhiều, chỉ lắng nghe, rồi những câu thơ mơ hồ như giọt sương rơi từ các chiếc lá, trong trẻo và đầy ám ảnh. Họ cùng nhau tạo nên một vòng tròn hỗn loạn trong căn phòng làm việc cũ kỹ, nơi những bức tranh chưa hoàn thiện chất đống. Tư thế của mỗi người trong không gian ấy trở thành một phần của bản giao hưởng hỗn mang. Tư thế của người yêu cũ khi cô ngồi đối diện, đôi chân vắt chéo, một dáng vẻ chủ động nhưng lại như đang đợi chờ một vũ khí nào đó được rút ra từ trong đáy túi. Tư thế của người hâm mộ khi cô ta quỳ gối trước một bức tranh, tay như sắp chạm vào, nhưng ánh mắt lại léo nhéo lên ông, đầy đe dọa. Tư thế của nàng thơ khi nàng đứng gần cửa sổ, tay chống cằm, như một pho tượng bất động nhưng lại là linh hồn của toàn bộ sự sáng tạo đang dần bùng nổ. Những ngày tháng trôi qua như một cơn sốt. Những cuộc đối thoại căng thẳng lúc nửa đêm, những lời tiết lộ vô tình giữa tiếng cười, những phác thảo bị xé bỏ giữa trưa nắng. Sự sáng tạo, như một con quái vật đang được nuôi dưỡng, vươn mình trong mảnh vườn hoang vu này. Nhưng bên dưới lớp sơn mới, những vết nứt cũ đã bắt đầu hiện ra. Một sự căng thẳng giống như dây đàn được giật căng, đến mức chỉ cần một âm thanh nhỏ cũng có thể đứt đổ. Cuối cùng, trong một buổi hoàng hôn đỏ rực như lửa, tất cả cùng chứng kiến sự sụp đổ. Không phải âm thanh lớn, mà là một sự im lặng chết người. Một tư thế bất thường trong căn phòng tranh — một bức tượng gỗ xưa cũ bị đổ, một chiếc ghế bị lật, và một cái bóng không còn thấy rõ hình dạng. Không ai biết điều gì đã xảy ra, chỉ biết rằng khi ánh bình minh đầu tiên ló dạng, một trong những mảnh ghép của chuỗi ngày hỗn loạn ấy đã vĩnh viễn biến mất. Những kẻ còn lại lặng lẽ rời trang viên, mỗi người mang theo một phần bí mật, một phần nỗi sợ, và một làn sóng sáng tạo đã được khơi dậy, nhưng mãi mãi vẩn đục bởi cái bóng của cái chết nhẹ nhàng, như một cơn mưa phùn rơi xuống mặt hồ tịt mịch. Và trang viên, với tư thế vẫn cũ, đứng yên, chôn vùi bí mật dưới lớp cỏ và bụi thời gian.